Chương 9: Tên đàn ông khốn khiếp

Đi đi dừng dừng nửa tiếng đồng hồ, Tô Tinh Nam ngồi xổm trên mặt đất nói: "Bắt taxi đi, mệt quá, tôi đi hết nổi rồi." Giống hệt mèo con làm nũng.

"Quỷ nhỏ lười biếng."

"Hứ." Tô Tinh Nam quay đầu không muốn nhìn anh.

"Lại không vui nữa à?"

Tô Tinh Nam tiếp tục im lặng.

Lục Phồn Chi đi đến trước mặt cô, khom người xuống, mắt đối mắt, rồi xoa đầu cô: "Tức giận sẽ không tốt cho da đâu nhóc, không chừng còn làm kém phát triển nữa đấy."

"Anh á, anh mới kém phát triển! Tôi đây trước lồi sau lõm, chỗ nào giống trẻ con chứ!"

"Cô chắc chắn muốn nói vậy hả?" Sau đó anh tiếp tục dỗ cô: "Ngày mai tôi làm bánh ngọt cho cô ăn nhé?"

Tô Tinh Nam nhịn không được "Phụt" cười một tiếng: "Xuỳ! Cái anh này. Tôi có phải là con nít đâu."

"Ngoan quá."

"Đúng rồi, sáng mai tôi sẽ đến nhà thầy học đàn nên sẽ đi sớm á. Anh không cần chuẩn bị bữa sáng cho tôi."

"Mấy giờ?"

"Tám giờ đi." Tô Tinh Nam xoè bàn tay ra: "Để tôi tính xem sẽ thức lúc mấy giờ......"

Lục Phồn Chi cắt ngang lời cô: "Dựa theo tốc độ rề rà của cô thì phải nhanh lên. Năm giờ bốn mươi dậy, ba mươi phút rửa mặt, mười phút ăn sáng. Sáu giờ hai mươi xuất phát, tính ra thì cũng tầm tám giờ là đến nơi."

Tô Tinh Nam nhìn anh. Từ trước đến nay, cô đều tự lo liệu cuộc sống của mình, mấy việc như lên kế hoạch giờ giấc, chưa một người nào sắp xếp tỉ mỉ như vậy cho cô, mà đây lại chính là điều cô luôn mong muốn.

"Sao vậy? Im ru luôn rồi? Thấy không được hả?" Lục Phồn Chi truy hỏi: "Hay là thức không nổi?"

"Không có không có." Tô Tinh Nam lấy tinh thần lại: "Ok đó."

"Đừng lo thức không nổi, năm giờ bốn mươi sáng mai tôi sẽ gọi cô." Lục Phồn Chi dừng một chút lại nói: "Sau đó đưa cô đi học."

"Không cần đưa đâu, tôi tự đi được, có còn là trẻ con đâu mà."

Lục Phồn Chi cau mày: "Không được. Để cô ra ngoài một mình vào sáng sớm sẽ nguy hiểm."

"Nhưng mà sớm lắm, sao anh ngủ đủ giấc được."

Lục Phồn Chi cười khẽ: "Hầu như ngày nào tôi cũng dậy sớm cả. Trước đây huấn luyện trong quân đội cũng vậy, chẳng có chuyện ngủ đủ hay mệt mỏi đâu."

"Không cần thật mà. Lúc trước tôi cũng toàn đi một mình đấy thôi."

"Đó là do tôi chưa xuất hiện, hiện tại có tôi ở cạnh cô rồi, sẽ không để chuyện đó xảy ra nữa."

Giọng Lục Phồn Chi đầy chắc chắn, không cho từ chối: "Sáng mai cô muốn ăn gì? Đừng ăn cháo nữa, ăn sủi cảo hoặc bánh mì đi?"

"Ồ, được. Cứ theo ý anh."

"Em bé ngoan."

Ngày hôm sau, thời tiết trong lành, nắng vàng rực rỡ chiếu xuống, làm lá cây bên đường bóng loáng như được phủ một lớp dầu.

Năm nào cũng thế,  tiếng chim họa mi gáy trên cây ngân nga những âm thanh hỗn tạp không ngừng, như đang trò chuyện, cũng như đang ca hát.

Nếu không có tiếng hót của chim họa mi, thì chẳng thể gọi là mùa hè.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!