Hai người đứng đợi một lúc lâu mới nhìn thấy chiếc xe đậu bên đường đang nháy đèn ra tín hiệu, Lục Phồn Chi kéo dây cặp của cô, lôi đi: "Đi thôi. Trở về nấu đồ ngon cho cô ăn."
Tô Tinh Nam khó chịu, hất tay anh ra: "Tôi tự đi được, không cần kéo. Có phải là con nít nữa đâu."
Lục Phồn Chi cong môi: "Trong mắt tôi, cô chỉ là một em bé."
Tô Tinh Nam ngẩng đầu, trợn mắt liếc anh một cái rồi chui vào trong xe.
Vừa lên xe, Lục Phồn Chi nói ngay với tài xế: "Bác tài, phiền bác bật lò sưởi trong xe lên."
Tài xế ngạc nhiên: "Đang là mùa hè mà bật lò sưởi hả?"
Tô Tinh Nam giật nhẹ góc áo của anh, nhỏ giọng nói: "Không cần đâu. Tôi không yếu ớt đến vậy."
Lúc này tài xế mới nhìn thấy cả người cô gái ướt nhẹp, nước trên tóc vẫn còn đang nhỏ xuống thì lập tức hiểu ra, vui vẻ nói: "Cô bé này, bạn trai của cháu đối xử với cháu tốt thật đấy."
"Không phải đâu." Giọng nói trầm thấp của Lục Phồn Chi truyền đến: "Đi thôi, bác tài."
Tô Tinh Nam quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, hừ, gì mà chối nhanh vậy? Không phải thì thôi, sợ tôi ăn vạ anh à?
Tài xế thì liếc mắt ra hiệu với cô, vẻ mặt kiểu "bác hiểu mà", rồi quay đi lẩm bẩm: "Rõ ràng là một đôi, bọn trẻ bây giờ thích chơi trò tình thú thế cơ."
Lục Phồn Chi mất tự nhiên khụ một tiếng.
Sau khi về đến nhà, Tô Tinh Nam trực tiếp đi lên phòng đàn, định nhân lúc vừa học xong với thầy thì luyện tập để tìm lại cảm giác.
Khi đang chuẩn bị luyện tập, Lục Phồn Chi bỗng gõ cửa: "Đi tắm trước đã."
"Rồi rồi rồi. Anh đi ra ngoài đi. Lát nữa tôi tắm liền."
Lục Phồn Chi đi đến trước mặt cô: "Đừng có đáp cho có với tôi. Lập tức đi tắm nhanh, cả người đều ướt nhẹp mà còn đi luyện đàn, để bị cảm thì mệt lắm."
"Ơi á! Anh phiền quá à!"
Lục Phồn Chi mặc kệ cô, thẳng tay kéo cô đến trước cửa phòng rồi đẩy người vào trong, sau đó cũng xoay người trở về phòng.
Tô Tinh Nam tắm qua loa, tóc sấy sơ cho khô một nửa, đã vội chạy về phòng đàn.
Nhờ những lời nói của Lục Phồn Chi vào buổi chiều, cô dường như đã hiểu thấu được một chút, cũng tìm được lại một chút cảm giác, nhưng như vậy vẫn là chưa đủ.
Thẳng đến khi Lục Phồn Chi bưng một ly nước đặt trước mặt, cô mới giật mình thoát khỏi giai điệu.
"Tôi có gõ cửa nhưng cô không nghe thấy. Uống cái này đi."
Tô Tinh Nam thò lại ngửi thử, mùi kì lạ xộc vào mũi: "Má ơi. Cái gì đây? Anh định độc chết tôi hả?"
"Trà gừng. Bên trong có cho thêm đường đỏ, nhân lúc còn ấm thì uống hết đi." Lục Phồn Chi hối thúc cô.
"Ồ." Tô Tinh Nam nhìn nó vài giây, rồi dốc một hơi uống sạch.
Vị hơi lạ nhưng cũng khá ngon, chỉ là cay rát cổ họng một chút.
Thấy cô đã uống xong, Lục Phồn Chi cầm ly nước, chuẩn bị ra ngoài.
"À mà... Cảm ơn anh." Tô Tinh Nam nhỏ giọng cất lời, cũng không biết Lục Phồn Chi có nghe thấy không.
Bước đến cửa phòng, khóe môi Lục Phồn Chi vô thức khẽ nhếch lên, nhưng biến mất rất nhanh.
Bên ngoài nổi lên những trận gió to, mặt trời dần tắt, vài chú chim sà xuống ban công vỗ cánh phành phạch.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!