Chương 6: Tôi sẽ không để cô ngã

Đi tới cửa, cậu ngửi được mùi hương thơm lừng nên trực tiếp bước vọt qua người cô.

Tô Tinh Nam còn chưa kịp cản lại, cậu đã thành công đi vào trong, nhanh chóng đặt hết đồ đạc lên sofa, rồi chạy vào phòng bếp: "Ôi đệt! Thơm phức!"

Ngay sau đó bị doạ một phen: "Dm!! Tô Tinh Nam, cậu thật sự nuôi trai trong nhà ha, đủ wow rồi đó."

Tô Tinh Nam đập tay lên trán, bất lực đi qua, nói với Lục Phồn: "Đây là bạn của tôi, tên Trần Tân, có hơi ngốc chút, anh đừng để ý."

Rồi nói với Trần Tân: "Đây là Lục Phồn Chi."

Lục Phồn Chi gật đầu với Trần Tân.

Trần Tân trợn mắt: "Tôi ngốc á? Chỗ nào...."

Lục Phồn Chi khụ một tiếng, cắt ngang lời cậu: "Muốn ngồi xuống ăn cơm cùng không. Bọn tôi vừa mới ăn thôi, trong bếp vẫn còn cơm."

Tô Tinh Nam lập tức nói: "Không được! Cậu ta ăn nhiều lắm, có nhiêu đây đồ ăn thôi, tôi sợ sẽ không đủ."

Trần Tân tức muốn ngất: "Tô Tinh Nam ơi Tô Tinh Nam, giờ cậu không thích tôi nữa rồi đúng không? Ăn của cậu có miếng cơm, hao bao nhiêu đâu? Cậu không cho thì tôi vẫn ăn à!"

Sau đó liền đi vào bếp. Hình như cảm thấy có chút lạ lạ, nhỉ? Sao trông Lục Phồn Chi như chủ nhà vậy?

Tô Tinh Nam đáng thương bĩu môi.

Lục Phồn Chi lại nhịn không được muốn sờ đầu cô, anh nói: "Nếu không đủ thì tôi nấu thêm cho cô."

Trần Tân trở lại bàn ăn, dường như đột nhiên nhớ tới gì đó, nhỏ giọng hỏi Tô Tinh Nam: "Tối hôm trước cậu nhờ tôi gọi bác sĩ là vì anh ta à?"

Tô Tinh Nam liếc mắt nhìn cậu: "Cũng còn chưa ngốc lắm ha. Hơn nữa giọng nói còn rất tốt."

Trần Tân vừa quay đầu nhìn sang thì thấy Lục Phồn Chi nói cảm ơn với cậu.

Trần Tân phất tay: "Ui, không cần khách sáo, bạn của Tô Tô thì cũng là bạn của tôi, với lại còn ăn ké đồ anh nấu nữa mà. Sau này có chuyện gì thì cứ tìm tôi."

Lục Phồn Chi bưng chén trà lên, nói: "Lấy trà thay rượu. Cảm ơn."

Tô Tinh Nam xen mồm nói: "Không cần đâu, cảm ơn cậu ta đâu làm gì."

"Nè Tô Tinh Nam, cậu thật sự không xem tôi ra gì luôn hả?" Trần Tân gắp một miếng thịt bỏ vào trong miệng.

Tô Tinh Nam chờ đúng lúc liền gõ rơi miếng thịt đó xuống bàn, rồi thản nhiên ăn tiếp: "Tại cậu vừa nói không cần khách sáo mà."

Trần Tân nhìn miếng thịt rơi trên bàn, mặc niệm trong lòng vài giây.

Lục Phồn Chi tùy tiện hỏi một câu: "Cậu ấy là bạn trai của cô?"

Tô Tinh Nam mở to hai mắt nhìn anh: "??? Nghĩ gì vậy? Cậu ta á?"

Trần Tân dùng đũa gõ cô một cái: "Tôi làm sao? Người thích anh đây xếp hàng từ Bắc thành tới Nam thành đấy nhá."

Tô Tinh Nam trợn mắt: "Đúng rồi đúng rồi, cậu vừa ngốc nghếch vừa nhiều tiền, ai mà không thích cho được."

Trần Tân mất tự nhiên khụ một tiếng, nhướng cặp mắt đào hoa lên: "Tốt xấu gì thì anh đây cũng được trời cho một gương mặt mê người như này."

Tô Tinh Nam không để ý đến cậu, nói với Lục Phồn Chi: "Tôi với cậu ta là bạn từ bé tới giờ. Hồi đó ngày nào cậu ta cũng đi theo sau mông tôi như một người hầu nhỏ hết."

Trần Tân "Hừ" một tiếng: "Cứ nói phét tiếp đi."

Lục Phồn Chi cười thành tiếng. Tô Tinh Nam rất hiếm khi để lộ ra bản tính trẻ con thế này, có lẽ là vì ngồi ở đây với người khiến cô thấy rất thoải mái.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!