Chương 52: Chúng ta, còn cả một quãng đời rất dài phía trước

Ngồi chưa được bao lâu, người phụ nữ bên trong phòng đi ra, cùng Tô Tinh Nam nhìn thoáng qua nhau một cái, rồi dụi mắt rời đi.

Tiếp đó, lại có một người đàn ông mặc quần phục bước ra, mày rậm mắt to.

Anh ta đi đến cạnh Tô Tinh Nam rồi hỏi: "Là cô Tô Tinh Nam đúng không?"

Tô Tinh Nam gật đầu.

"Tôi là đồng đội của đội trưởng Lục, vừa nói chuyện điện thoại với cô khi nãy. Tôi họ Lưu."

"Hiện tại tôi có thể vào thăm anh ấy không?" Tô Tinh Nam lập tức đỏ hai mắt.

"Tất nhiên là được." Lưu Thụy dẫn cô vào trong.

Tô Tinh Nam bước nhanh lên trước, nhìn người đang nằm trên giường bệnh, sắc mặt tái nhợt không có một chút máu.

Lưu Thuỵ vô cùng tinh ý đóng cửa lại, đi ra ngoài, để lại không gian riêng cho hai người.

Tô Tinh Nam đi đến ngồi xuống cạnh anh, cầm tay anh, không nói một lời, chỉ hắn bên cạnh ngồi xuống, dắt hắn tay, nói cái gì đều không có nói, nhậm nước mắt vẫn luôn đi xuống lưu.

Cô lặng lẽ rơi lệ.

Ngoài anh ra, em không còn gì nữa cả.

Anh đã hứa sẽ không rời xa em nữa mà, có phải anh lại đổi ý rồi không?

Thật ra cũng không sao cả, chỉ cần anh sống tốt, cuộc đời của em dù không có anh cũng chả có vấn đề gì cả.

Em chỉ cần anh được bình an mà thôi.

Cô cứ vậy mà ở lại phòng bệnh cùng hết đêm này đến đêm khác.

Trong khoảng thời gian ấy, chỉ có bác sĩ và y tá vào kiểm tra cho Lục Phồn Chi, cùng với Lưu Thuỵ mỗi ngày mang ba bữa sáng, trưa, tối cho Tô Tinh Nam.

Lưu Thuỵ có khuyên qua vài lần, bảo Tô Tinh Nam hãy về nghỉ ngơi, anh ta sẽ chăm sóc thay cô.

Mỗi lần như thế, Tô Tinh Nam đều từ chối.

Sau đó Lưu Thuỵ cũng không khuyên nữa, chỉ dặn cô chú ý sức khoẻ của mình, đừng để cả hai người đều nằm viện.

Lời nói này thật ra cũng phát huy được chút tác dụng, Tô Tinh Nam vốn không muốn ăn uống, mỗi lần ăn gì cũng chỉ nhấm nháp một ít, nhưng từ sau lúc đó, cô bắt đầu buộc chính mình phải ăn hết một suất cơm, sống như một cái xác không hồn.

Vào những ngày đẹp trời, cô sẽ mở cửa sổ ra, nhờ y tá di chuyển giường bệnh đến gần cửa sổ, để ánh nắng chiếu vào người anh.

Lại thêm một ngày nữa trôi qua, không biết lúc này anh nằm đó có đang mơ hay không.

Nếu có, ánh nắng ấm áp như vậy, chắc hẳn cũng là một giấc mơ dịu dàng.

Nếu trong giấc mơ ấy có em, vậy thì xin anh hãy mau tỉnh lại, em rất cần anh.

Đồng đội và ba mẹ của anh cũng cần anh.

Nhưng có lẽ, không có người nào cần anh hơn em cả.

Em muốn cùng anh nằm trên bãi cỏ lớn phơi nắng, muốn nắm tay anh đi trên con đường về nhà, một tay anh xách túi đồ ăn vặt vừa mua ở siêu thị, tay kia nắm chặt tay em.

Có rất nhiều việc em vẫn chưa được làm cùng anh.

Chúng ta còn cơ hội nữa không anh?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!