Chương 49: Thế giới còn rất nhiều điều tốt đẹp và đáng giá để lưu luyến

Tô Tinh Nam tùy tiện mặc một bộ quần áo, đeo khẩu trang rồi đi đến văn phòng của cố vấn học tập.

Trong phòng có mấy thầy cô, cả hiệu trưởng lẫn bí thư. Cô gật đầu chào.

Cố vấn lên tiếng: "Em ngồi xuống trước đi, đừng căng thẳng. Chúng tôi chỉ muốn tìm hiểu tình hình thôi."

Tô Tinh Nam không nhúc nhích: "Thầy nói đi ạ."

Cố vấn đặt vài tấm ảnh trước mặt cô.

Cô liếc qua một lượt, toàn là ảnh cô ra vào nhiều loại xe khác nhau, có cả ảnh xuất hiện ở những chỗ thường lui tới ăn chơi. Góc chụp rất kín đáo, nhưng hình ảnh của cô thì rất rõ nét, còn những người bên cạnh chỉ là những bóng dáng mờ mơ hồ.

"Những tấm ảnh này có vấn đề gì sao?"

Hiệu trưởng gõ nhẹ lên tách trà: "Thái độ của em là sao vậy? Thân là một sinh viên, chuyện tốt không làm mà lại gây ra chuyện xấu hổ thế này, có còn ra thể thống gì không?"

Tô Tinh Nam trầm mặc một lúc, giọng khàn đi: "Thế nên hôm nay không phải là tìm hiểu tình hình, mà là trực tiếp kết tội luôn, đúng không ạ?"

Cố vấn học tập khuyên cô: "Em có lý do gì khó nói thì cứ nói thật ra đi, tôi nhất định sẽ giúp em."

"Nếu em nói đây đều là chuyện bịa đặt, thầy cô có tin không?"

"Chuyện này..." Cố vấn do dự trong giây lát.

Tô Tinh Nam cười khổ: "Thầy không cần vòng vo đâu, cứ nói thẳng đi ạ."

Hiệu trưởng uống một ngụm trà, rồi cất tiếng: "Sau khi thầy cô xác minh, sự việc này gây ảnh hưởng rất xấu. Nhà trường quyết định cho em thôi học."

"Vâng, thế giải quyết cho xong mọi thủ tục trong hôm nay luôn đi."

Sau khi Tô Tinh Nam nói xong, không hề quay đầu lại, dứt khoát rời đi.

Cô vừa đi ra khỏi toà hiệu bộ, ngoài trời bắt đầu lất phất mưa.

Tô Tinh Nam ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, trong lòng dâng lên từng đợt lạnh lẽo.

Tại sao mọi người luôn thích quơ đũa cả nắm, luôn thích nghĩ xấu về người khác?

Trước những lời đồn vớ vẫn, họ tuyệt đối không phải là đám đông im lặng.

Họ quen thói đoán mò, không chịu nổi việc người khác sống tốt hơn mình, chỉ từ một chi tiết nhỏ đã đẩy mọi thứ xấu xa nhất về phía người ta, không chừa cho ai một đường sống. Nhưng họ chẳng biết rằng, một câu nói thuận miệng theo đám đông của mình lại có thể gây ra tổn thương lớn đến mức nào cho người khác.

Từng giọt lệ chảy ra từ khóe mắt.

Cảm giác bất lực bao trùm lấy cô.

Từ sau khi ba xảy ra chuyện, Sầm Ngâm không còn liên lạc với cô.

Cô từng gọi cho những người bạn tốt của ba. Tuy nhiên, họ chỉ hỏi thăm hoặc an ủi vài câu rồi tắt máy, có người thậm chí còn không nhận điện thoại.

Đâu thể trách gì được?

Ai cũng muốn bảo vệ chính mình mà thôi.

Trong thời đại bị danh lợi bao vây này, hoàn cảnh khác nhau thì lập trường cũng khác, nào ai có tư cách trách ai?

Rốt cuộc cũng chỉ là một câu: không còn cách nào khác.

Thế nhưng những lời đồn đãi vớ vẩn thì sao?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!