Chương 48: Chịu đựng

Những ngày xin nghỉ phép, Tô Tinh Nam gần như đều nằm lì trên giường. Không còn chút sức lực nào, toàn thân mệt mỏi rã rời, cảm xúc như bị thứ gì đó hút chặt lấy, lún sâu vào trong, thế nào cũng không thoát ra được, chỉ có thể dựa vào thuốc men để miễn cưỡng chống đỡ.

Chịu đựng.

Một mình chịu đựng quãng thời gian dài dằng dặc ấy.

Tuy nhiên, những ngày này cô đều đến thăm mộ Tô Viễn Thịnh, cứ quỳ trước mộ ông, không nói không rằng, im lặng như một pho tượng.

Ông cụ trông mộ đã quen mặt cô, thỉnh thoảng lại chào hỏi, nói dăm ba câu, dù Tô Tinh Nam hiếm khi đáp lời.

Có lẽ ông cũng quá cô độc. Quanh năm suốt tháng ở nơi này, chẳng có ai để trò chuyện, hễ có người đến nghĩa trang thì tự nhiên lại muốn nói thêm vài câu.

Sau khi kết thúc nghỉ phép, Tô Tinh Nam trở lại trường.

Vừa bước vào sân trường, liền cảm giác bên cạnh có người chỉ trỏ về phía cô, vô số ánh mắt tập trung lại.

Cô khẽ cau mày, cúi xuống nhìn lại quần áo và gương mặt mình, dường như chẳng có gì khác thường, liền gạt những ánh nhìn đó sang một bên, bước vào lớp học.

Còn khoảng hơn mười phút nữa mới đến giờ học, Tô Tinh Nam vừa ngồi xuống thì đã có mấy người đi tới, đứng ngay trước bàn cô.

Tô Tinh Nam hơi ngẩng đầu, là Tống Vũ Gia cùng đám chị em của cô ta.

Vừa nhìn là biết đến để gây sự, Tô Tinh Nam phớt lờ bọn họ, tiếp tục cúi đầu nhìn điện thoại.

"Chà. đây chẳng phải là Tô đại tiểu thư sao? Mấy hôm nay xin nghỉ làm gì thế?" Tống Vũ Gia cười cợt.

Tô Tinh Nam chẳng thèm liếc mắt lấy một cái.

Hạ Khanh Khanh thấy thái độ như thế của cô liền bực bội, châm chọc nói: "Còn đâu đại tiểu thư nữa? Nhà họ Tô rơi đài rồi. Tiếc thật, ba cậu vì sợ tội mà tự sát, rồi để lại cả đống rắc rối, vậy mà cậu còn mặt mũi đến trường học à?"

"Két" một tiếng, Tô Tinh Nam từ trên ghế đứng lên, gằn từng chữ một mà nói: "Cậu nhớ cho kỹ, ba tôi không phải vì sợ tội mà tự sát."

Sau đó quay đầu nhìn vào mắt Tống Vũ Gia, giọng nói lạnh lẽo: "Nhưng ba của người khác có sợ tội hay không, thì tôi không biết."

Tống Vũ Gia trừng mắt liếc cô một cái: "Cậu có ý gì!"

Tô Tinh Nam không cãi với bọn họ nữa, cúi đầu tiếp tục nhìn bài viết vừa đọc trên màn hình.

"Cậu!" Hạ Khanh Khanh tức giận muốn lao lên phía trước.

Tống Vũ Gia giữ tay ả lại: "Khanh Khanh, thôi đi."

Hạ Khanh Khanh hừ lạnh một tiếng: "Thành tích lẫy lừng của ai đó đã truyền khắp nơi rồi, chắc cũng chẳng cần bọn tôi nhiều lời đâu."

Tô Tinh Nam quăng quyển sách lên bàn: "Đủ chưa?!"

Tống Vũ Gia giật mình run lên, chợt nhớ lại cảnh tượng lần trước bị Tô Tinh Nam ấn trong nhà vệ sinh lúc thi đấu, liền vội vàng kéo Hạ Khanh Khanh rời đi.

Tô Tinh Nam nhíu mày, thò tay vào túi, lấy ra một hộp kim loại nhỏ, đổ vài viên thuốc trắng vào lòng bàn tay, uống cùng nước trong bình giữ nhiệt.

Trong đầu cô cứ mãi quanh quẩn những lời Hạ Khanh Khanh nói, cho đến tận khi tan học.

Từ khu dạy học đi đến cổng trường, phải đi ngang qua một sân bóng rổ nhỏ.

Lương An đang tập luyện cùng đội bóng rổ, sau khi nhìn thấy Tô Tinh Nam đang đi bên ngoài, cậu ta buông quả bóng trong tay ra, chuẩn bị đi đến chỗ cô.

Một người bạn chợt cản lại: "Ê, đi đâu đó?"

Lương An hất cằm về phía Tô Tinh Nam.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!