Chương 46: Định nghĩa người tốt bây giờ phiến diện quá nhỉ?

Tô Tinh Nam thẫn thờ nằm trên giường, cuộn mình thành một khối, chui sâu vào trong chăn.

Chuông điện thoại dồn dập kéo cô ra khỏi dòng suy nghĩ.

"Alo?" Giọng Tô Tinh Nam khàn đặc khi bắt máy.

"Tô Tô, cậu đang ở đâu?" Giọng của Tiêu Sở Sở mang theo chút nóng vội.

"Ở Nam Thành." Cổ họng Tô Tinh Nam khô rát đến mức gần như không nói nổi. Cô ngồi dậy, bước đến cạnh tivi, lấy một chai nước khoáng, phải dùng khá nhiều sức mới vặn được nắp, rồi uống liền hơn nửa chai.

Tiêu Sở Sở do dự vài giây mới nói: "Mình thấy trên mạng đưa tin về chú... Cậu gửi vị trí qua đi, mình với Lý Diễm sang gặp cậu."

Tô Tinh Nam vừa định từ chối, Tiêu Sở Sở liền nói thêm: "Đừng từ chối, cho mình gặp cậu một lần, được không?"

Cuối cùng, Tô Tinh Nam gửi địa chỉ qua, cô chưa bao giờ cãi lại được Tiêu Sở Sở.

Cô nhớ lại câu dặn dò cuối cùng của cô nàng trước khi lên xe: "Tô Tô, đừng mở điện thoại xem mạng xã hội, chơi game, đọc truyện, hay xem phim gì đi. Đợi bọn mình đến."

Nhưng tin nên xem hay không nên xem cô đều xem xong cả rồi.

Gió chiều nào theo chiều đó.

Những tin nhắn trong WeChat đều là hỏi cô có ổn không và thăm dò tình hình của ba cô.

Ha... được mấy phần là thật lòng cơ chứ?

Phần lớn chỉ là tò mò đến dò hỏi. Rốt cuộc có mấy người thật sự quan tâm cô sống thế nào?

Sau đó, cô tắt nguồn điện thoại, đi tới chiếc ghế mây bên cửa sổ ngồi xuống, nhìn ra bên ngoài.

Dòng người như nước chảy, phố lớn ngõ nhỏ, lần tới Nam Thành cuối cùng là khi nào nhỉ? Hình như đã là mấy năm trước, cô cùng đám Trần Tân tới đây chơi.

Bây giờ nhìn lại, cảnh còn người mất.

Đường phố vẫn thế, cảnh vật như xưa, chỉ có lòng người là thay đổi.

Tô Tinh Nam muốn điều tra rõ chân tướng chuyện này, nhưng căn bản không thể nào làm được.

Cô không quen biết ai bên cạnh bố, thậm chí chưa từng đến trụ sở tập đoàn một lần.

Cứ mãi trách ba chưa bao giờ quan tâm tới mình, nhưng giờ nhìn lại, bản thân cũng chẳng hiếu thuận với ông được ngày nào.

Là trợ lý của ba!

Tô Tinh Nam đột nhiên nhớ tới người này, cô mở nguồn điện thoại lên, chờ vài giây, click vào danh bạ, tìm đến số điện thoại mà ngay cả họ tên người đó cô cũng không biết, rồi gọi đi.

Chuông reo mấy tiếng thì được nhận máy. Đầu bên kia dường như đang ở trên đường phố ồn ào.

"Alo, chào anh, xin hỏi anh có phải là trợ lý của ông Tô Viễn Thịnh không?" Tô Tinh Nam nhẹ giọng hỏi.

Bên kia ngập ngừng một lát mới đáp: "Không phải."

Đang nói dối?

Tô Tinh Nam chân thành mà thẳng thắn nói: "Tôi là con gái của Tô Viễn Thịnh, Tô Tinh Nam. Ba tôi đã qua đời vào rạng sáng hôm qua, tôi có chút chuyện muốn hỏi anh."

Bên kia dường như đổi sang một nơi yên tĩnh hơn, tiếng ồn biến mất: "Tôi từ chức về quê từ tuần trước rồi, là Chủ tịch Tô bảo tôi nghỉ. Mong cô nén bi thương."

"Anh chắc chắn biết được một ít chuyện gì đó đúng không?" Tô Tinh Nam nói một cách chắc nịch.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!