Những lời đàm tiếu dĩ nhiên chẳng thể ảnh hưởng đến Tô Tinh Nam.
Bởi vì cô hoàn toàn không hề hay biết.
Hằng ngày cô gần như không tiếp xúc với bạn trong lớp, lúc nào cũng lặng lẽ một mình. Học xong thì đi luyện đàn, luyện đàn xong lại về nhà. Thỉnh thoảng trao đổi vài câu với thầy cô, ngoài ra thì cắt đứt hẳn mọi hoạt động xã giao.
Chỉ có điều, trên đường đến lớp hoặc tan học, cô thỉnh thoảng lại chạm mặt chàng trai cao kều kia
- Lương An. Mỗi lần gặp, cậu ta đều chủ động bắt chuyện vài câu.
Tô Tinh Nam luôn đáp lại hờ hững, không mặn không nhạt.
Cho dù có mù mặt đến đâu, với một người thường xuyên xuất hiện trước mắt, ít nhiều cũng sẽ để lại chút ấn tượng.
Chỉ qua ba bốn lần gặp tình cờ như thế, cô đã biết được từ miệng cậu ta rằng cậu ta tên là Lương An, sinh viên năm hai, thành viên đội bóng rổ của trường.
Nhưng Tô Tinh Nam cũng chẳng để tâm, bạn bè bình thường, thêm một không nhiều, mà bớt một cũng chẳng ít.
Trong lòng cô thầm tính ngày, ba cũng sắp về rồi.
Một hôm đang lên lớp, điện thoại rung nhẹ. Tô Tinh Nam đang buồn ngủ liền giật mình tỉnh hẳn, nhìn quanh bốn phía, vẫn đang trong giờ học.
Cô mở điện thoại lên, lại một thông báo chuyển khoản, Tô Viễn Thịnh vừa cho cô 50 vạn.
Tô Tinh Nam ngẩn người, hình như vài ngày trước ông đã cho tiền cô rồi, sao hôm nay lại chuyển nữa.
Cô click mở WeChat, nhắn tin cho Tô Viễn Thịnh: Không phải hôm trước ba vừa chuyển rồi à?
Tô Viễn Thịnh không trả lời, Tô Tinh Nam mặc kệ.
Mãi đến khi kết thúc tiết học, Tô Viễn Thịnh mới nhắn lại: Vậy hả? Ba quên mất. Con cứ giữ đi.
Tô Tinh Nam gõ chữ: Bao lâu nữa ba về?
Tô Viễn Thịnh trực tiếp gọi đến: "Con cứ yên tâm lo học đi, còn vài ngày nữa thôi. Về tới sẽ điện cho con, ngoan."
"Vâng."
Giọng của ông vô cùng gấp gáp, như thể đang vội làm gì đó.
Tô Tinh Nam cảm thấy có chút khác thường, nhưng cũng không nghĩ nhiều.
Đến tôi, Tô Tinh Nam ngủ sớm hơn thường ngày, hiếm khi có được một giấc ngủ ngon thế này.
Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên. Ban đầu cô còn tưởng mình đang mơ, cho đến khi điện thoại rung mãi không dừng, cô mới nhận ra đó không phải đang nằm mộng.
Là một dãy số lạ.
Tim Tô Tinh Nam bất chợt đập mạnh một cái.
Tay cô trượt nhẹ lên màn hình, áp điện thoại lên tai: "Alo?"
"Xin hỏi có phải là người nhà của ông Tô Viễn Thịnh không?" Một giọng nam xa lạ.
"Tôi là con gái của ông ấy." Tô Tinh Nam không dám mở miệng hỏi gì.
"Xin lỗi vì đã làm phiền cô muộn thế này." Giọng nói bên kia bình tĩnh, trầm ổn. "Phiền cô đến Bệnh viện Nhân dân Nam Thành một chuyến. Ba cô vào lúc một giờ sáng hôm nay đã nhảy từ tầng thượng tòa nhà Quảng Tín xuống, tử vong ngay tại chỗ, bước đầu xác định là tự sát..."
Bàn tay đang cầm điện thoại của Tô Tinh Nam bắt đầu run rẩy. Cô như bị đứng máy, không có bất kỳ phản ứng nào, đầu óc trống rỗng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!