Chương 44: Nhất định không được từ bỏ chính mình

Tô Tinh Nam học xong tiết cuối cùng buổi chiều thì rời khỏi trường, chuẩn bị về nhà thay quần áo, sau đó sẽ sang nhà Trần Tân.

Thời tiết đột ngột trở lạnh, mấy ngày nay càng lúc càng rét hơn. Một cơn gió thổi qua, cô khẽ rụt cổ lại.

Sau khai giảng, mỗi ngày đi học cô đều mặc áo hoodie với quần jean, đầu đội mũ lưỡi trai, phối đại một đôi giày.

Nhìn những chiếc lá vàng bay lả tả, trong lòng cô dâng lên muôn vàn suy nghĩ.

"Chào bạn học." Một giọng nói lành lạnh cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.

Tô Tinh Nam cúi đầu, thấy đối phương mang một đôi AJ.

Lục Phồn Chi cũng từng mang loại giày này, vào một ngày mưa nọ.

Cô khẽ cười chua chát, chậm rãi ngẩng đầu lên. Trước mặt là một chàng trai đầu húi cua, vóc người rắn rỏi, trong tay ôm một quả bóng rổ.

"Có việc gì sao?"

Chàng trai đối diện cười với cô: "Tôi tên là Lương An, học bên khoa thể thao. Có thể cho tôi xin thông tin liên lạc của cậu không?"

Mấy anh chàng bên cạnh cậu ta bắt đầu nhốn nháo.

Tô Tinh Nam hỏi cậu ta: "Cậu định đi đâu?"

Lương An bị cô hỏi thì bất ngờ: "Sân thể dục."

Tô Tinh Nam ngại ngùng cười: "Cậu xem đi, tôi muốn ra ngoài trường, không cùng một hướng với cậu, chúng ta cũng không đi chung một đường. Tôi đang học năm bốn, cậu chắc chỉ mới năm hai hoặc năm ba thôi, nên chú tâm vào việc học đi."

Tô Tinh Nam nói xong liền rời đi, mặc kệ người kia phản ứng thế nào.

Lương An đứng đó, ánh mắt mê mang.

Một người bạn đứng bên cạnh vỗ vai cậu ta rồi nói: "Người ta không để mắt tới cậu đó. Đi thôi, đi đánh bóng."

Lương An nhướng mày: "Chờ xem, tôi nhất định sẽ theo đuổi được cô ấy."

Tô Tinh Nam nhanh chóng quên mất chuyện nhỏ này. Về đến nhà, cô thay một chiếc váy dài tay màu vàng nhạt, mặc thêm áo khoác màu kaki bên ngoài, cầm điện thoại lên gửi cho Trần Tân một tin nhắn thoại: Tôi chuẩn bị sang.

Xuống bãi đỗ xe ngầm, cô lái chiếc G

-Class yêu quý của mình, đạp ga rời đi.

Trùng hợp đang là giờ tan tầm.

Xe cứ nhích từng chút một, thời gian cũng bị kéo dài, gần một tiếng sau mới đến nơi.

Đường Quân Như vui vẻ ra đón cô vào, nắm tay cô mà nói: "Tinh Tinh, sao gầy đi quá vậy? Bữa nay phải ăn nhiều chút nhé, dì có dặn giúp việc trong nhà nấu mấy món yêu thích của con, nào là tôm to, bò cay này."

Lúc này Trần Tân cũng đi tới, nhìn thoáng qua hai người một cái: "Con ruột đẻ ra cũng chưa được đãi ngộ vậy nữa."

Tô Tinh Nam "Phụt" cười thành tiếng: "Sao cậu cứ như một đứa nhóc không chịu lớn thế."

Trần Tân khẽ liếc cô một cái, cảm thấy yên tâm hơn, vẫn còn cười là được.

Thật ra, đã lâu rồi Tô Tinh Nam chưa được cảm nhận bầu không khí gia đình thế này, bữa cơm này cô ăn rất vui vẻ.

Đường Quân Như gắp đồ ăn cho Tô Tinh Nam liên tục: "Tinh Tinh, rảnh thì ghé đây ăn cơm nhiều hơn, giống như hồi trước vậy đó."

"Vâng, dì Đường."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!