Đây là một đêm không ngủ.
Tô Tinh Nam hồi tưởng lại toàn bộ mọi chuyện đã xảy ra trước đó.
Cô nhớ tới từng cái ôm, từng chiếc hôn, từng động tác của Lục Phồn Chi, trái tim lập tức co rút đau đớn.
Cô che lại ngực, hít một hơi thật sâu, không thể lại rơi vào cảm giác như vậy.
Rất nguy hiểm.
Tô Tinh Nam rời giường, mở tủ đầu giường ra, chuẩn bị lấy thuốc uống, ngoài ý muốn phát hiện một bức thư đặt ở giữa hộc tủ.
Cô run rẩy vươn tay, lấy lá thư ấy ra rồi mở ra xem.
Là chữ viết của Lục Phồn Chi.
"A Nam, không biết khi nào em sẽ nhìn thấy bức thư này. Lúc em nhìn thấy nó, có lẽ anh đã không còn ở cạnh em. Đừng lén khóc một mình, mỗi tối trước khi ngủ nhớ phải đắp chăn cẩn thận.
Anh không thể chắc được khi nào thì chúng ta sẽ gặp lại, không thể đảm bảo nên anh sẽ không nói ra. Em phải tự chăm sóc bản thân đàng hoàng, tiếp tục sống thật tốt. Em chỉ mới hơn hai mươi thôi, tương lai sau này vô càng sáng lạn, sẽ có cơ hội gặp được rất nhiều người.
Vậy nên, tuyệt đối không được từ bỏ, hứa với anh, được không?
Nếu sau này gặp được một người tốt thì hãy quên anh đi."
Một giọt, hai giọt, nước mắt rơi ướt cả trang giấy.
Tô Tinh Nam cẩn thận lau đi vết nước mắt, sau đó gấp tờ giấy lại, đặt lên trước ngực mình.
Rất lâu sau, cô cất lá thư lại vào ngăn kéo, giơ tay lau khô nước mắt trên mặt, đứng dậy rồi nhẹ nhàng đóng cửa lại.
Ngày tháng cứ thế lặng lẽ trôi qua, cuối cùng cũng đến ngày Tô Tinh Nam nhập học.
Cô thuê một căn chung cư gần trường, không để dì Tống đến chăm lo chuyện nhà cửa mỗi ngày, chỉ thỉnh thoảng đến quét dọn.
Từ ngày đó về sau, Tô Tinh Nam không còn trở về ngôi nhà kia nữa.
Cô không thể để bản thân mỗi ngày đều chìm trong đó được.
Sau khai giảng, cuộc sống hằng ngày trở nên bận rộn hẳn.
Tô Tinh Nam dậy rất sớm, tập thể dục buổi sáng một lúc rồi ăn sáng, đi học, chuẩn bị luận văn tốt nghiệp, sau đó luyện đàn.
Độc vãng độc lai, từ đầu đến cuối luôn chỉ có một mình.
Gió thu dần nổi lên, đến mùa phải mặc áo dài tay và quần dài. Một cơn gió thổi qua làm lá rụng đầy đất, nhân viên vệ sinh đang quét dọn những con đường nhỏ trong khuôn viên trường.
Buổi chiều, Tô Tinh Nam vừa học xong, thu dọn đồ đạc chuẩn bị đứng dậy.
Điện thoại chợt run lên, cô cúi đầu nhìn, là Trần Tân gọi.
"Alo?" Giọng nói vẫn nhàn nhạt như thường.
"Tô Tô, học xong chưa?"
Tô Tinh Nam theo bản năng gật đầu, rồi mới chợt nhớ ra là mình đang nói chuyện qua điện thoại: "Mới vừa hết tiết."
"Tôi chờ cậu ở cổng trường, dẫn cậu đi ăn ngon một bữa."
Tô Tinh Nam có hơi do dự.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!