Hai người cùng nhau đến phòng giám sát, trích xuất camera trong khung thời gian buổi chiều, từ trước cửa nhà cho đến đoạn đường dẫn ra cổng tiểu khu.
Tô Tinh Nam tua đi tua lại mấy lần để xem, vẫn không thấy bóng dáng của Lục Phồn Chi.
Tay cô run run, không từ bỏ ý định: "Không thể nào, không thể nào."
Bác bảo vệ trong phòng trực thấy lạ, hỏi: "Cô bé, con tìm gì thế? Xem nhiều lần vậy mà vẫn chưa thấy à?"
Trần Tân sờ sờ túi, móc ra một gói thuốc lá, bên trong còn vài điếu. đưa cho ông ấy, tiện miệng trò chuyện vài câu, chọc cho bác cười híp mắt.
Tô Tinh Nam yếu ớt nói: "Trần Tân, cậu xem lại giúp tôi lần nữa được không?"
Trần Tân không có cách nào từ chối, cùng cô xem lại, tốc độ đoạn video cũng chỉnh chậm hơn, nhìn kỹ từ đầu đến đuôi.
Cậu im lặng một lúc, rồi thấp giọng nói: "Tô Tô, chúng ta về nhà thôi."
Tô Tinh Nam vẫn đứng im tại chỗ.
"Tô Tinh Nam!" Rất ít khi Trần Tân gọi cả tên lẫn họ của cô.
Cô nhìn về phía Trần Tân, ánh mắt dại ra, không nói một lời.
Trần Tân cuối cùng vẫn mềm lòng, nắm áo cô, nói cảm ơn bác bảo vê, rồi dẫn cô về nhà.
Tô Tinh Nam lấy điện thoại ra, gọi hết những người có quen biết với Lục Phồn Chi, nhưng vẫn không thu được tin tức gì.
Gọi xong, cô co người trong góc sofa, như muốn giấu cả bản thân mình đi.
Trần Tân nói chuyện với cô, nhưng cô dường như không nghe thấy.
Tiêu Sở Sở không dám hỏi nhiều qua điện thoại, chỉ đành nhắn tin cho Trần Tân: Có cần tôi đến nhà cậu ấy không?
Trần Tân trả lời cô nàng: Cậu sang đây đi, buổi tối ở lại với cậu ấy.
Để cô ở một mình, dù thế nào Trần Tân cũng không thể yên tâm, huống chi trước đó từng xảy ra chuyện kia, cậu sợ Tô Tinh Nam sẽ nghĩ quẩn, rồi lại làm ra chuyện tổn thương chính mình.
Trần Tân đi vào bếp rót cho Tô Tinh Nam một ly nước, đặt ở trước mặt cô, dịu giọng nói: "Tô Tô, còn nhớ rõ trước đó cậu từng nói gì với tôi không. Anh Lục rồi sẽ phải rời nơi mà anh ấy không thuộc về. Sớm hay muộn, chuyện này cũng sẽ xảy ra, đúng không?"
Giọng Tô Tinh Nam nghẹn ngào: "Tôi không nghĩ anh ấy sẽ rời đi bất ngờ như vậy, nếu tôi không ngủ trưa thì tốt rồi, ít nhất có thể ở cạnh anh ấy, nhìn anh ấy rời đi."
Trần Tân đi đến, ngồi xuống cạnh cô, vỗ lưng an ủi: "Chuyện anh Lục rời đi, chắc ngay cả chính anh ấy cũng không ngờ được, có lẽ mọi thứ xảy ra đều là ngoài dự đoán."
Tô Tinh Nam khóc đến khó thở: "Cậu nghĩ... Tôi còn có thể gặp lại anh ấy không?"
Trần Tân trầm mặc, cậu sợ nói ra sẽ khiến cô đau lòng hơn.
Tô Tinh Nam chỉ vào tim mình mà nói: "Nơi này đau quá, thật sự rất rất đau."
Trần Tân chậm rãi cất lời: "Anh Lục từng có lần tâm sự với tôi, lúc nhắc đến chuyện này, anh ấy nói anh ấy thực sự rất lo lắng về cậu, hy vọng cậu sẽ nhìn về phía trước. Cả một đời còn rất dài, chúng ta..."
Trần Tân không nói tiếp được nữa, nếu đặt mình vào hoàn cảnh của Tô Tinh Nam, có lẽ cậu cũng không chịu nổi.
Nước mắt rơi thành hàng trên mặt Tô Tinh Nam, cô lẩm bẩm: "Hôm nay vốn đang lên kế hoạch đi du lịch, rồi còn tính sau khi tôi vào năm học, anh ấy sẽ đi tìm việc làm, sao đột nhiên lại biến thành thế này chứ."
Bộ phim《 Cuốn theo chiều gió 》mới xem chưa được một phần ba, còn bao nhiêu chuyện chưa kịp cùng nhau làm.
"Có phải lúc này anh ấy cũng đang nhớ tôi không?"
"Đương nhiên rồi." Trần Tân khẳng định.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!