Thời gian chầm chậm trôi, Tô Tinh Nam vừa ăn xong liền nằm ịch lên giường, cả người đều thấy lười biếng.
Dạo trước cô thấy rửa bát quá phiền phức, nên đặc biệt kéo Lục Phồn Chi đi dạo trung tâm điện máy, mua hẳn một chiếc máy rửa chén mang về.
Cô không muốn rửa chén, cũng chẳng muốn để anh làm.
Sau khi bỏ chén đĩa vào máy, Lục Phồn Chi đi ra phòng khách nhưng lại không thấy người đâu, bèn đi thẳng lên phòng.
"Lười như heo vậy. Ăn xong là đi nằm liền."
Tô Tinh Nam dang hai tay ra: "Lại đây đi."
Lục Phồn Chi khẽ gật đầu, sải bước tới, ôm chặt lấy cô.
"Còn mấy ngày nữa thì khai giảng?"
Tô Tinh Nam xoè tay đếm: "Ừm... Còn sáu ngày."
Lục Phồn Chi gật đầu, thuận thế nằm xuống cạnh cô, ôm nửa người cô vào lòng: "Đợi em khai giảng xong, anh sẽ đi tìm việc làm."
Tô Tinh Nam nằm lên người anh: "Học kỳ này em ít môn lắm, học xong là về nhà được luôn, không cần ở ký túc xá."
Lục Phồn Chi nhẹ nhàng vuốt tóc cô, lấy một lọn nhỏ quấn quanh đầu ngón tay.
Tô Tinh Nam lẩm bẩm: "Em cảm giác như đang nằm mơ vậy, những chuyện xảy ra trong khoảng thời gian này đều không phải là thật. Anh nói xem, lỡ như đây chỉ là một giấc mơ, tỉnh giấc lại không có anh bên cạnh, em biết phải làm thế nào đây."
Lục Phồn Chi cúi người cắn mạnh lên vai cô một cái, rồi l**m m*t nhẹ nhàng, đầu lưỡi vờn quanh.
"Xuýt.. Anh làm gì thế?" Tô Tinh Nam khẽ kêu lên.
"Giờ còn tưởng là đang mơ không?" Lục Phồn Chi dụ dỗ cô: "Có muốn thử sâu thêm một chút xem rốt cuộc có phải mơ hay không?"
Tô Tinh Nam lắc đầu như trống bỏi, suýt nữa thì trốn luôn xuống đất.
Lục Phồn Chi bật cười thành tiếng: "Không chọc em nữa, coi chừng ngạt thở đó."
Lúc này Tô Tinh Nam mới thò đầu ra một chút, cơn buồn ngủ sau bữa ăn đã tan biến không còn tăm tích.
Cô lấy điện thoại ra, lướt một cách vô định, rồi đột nhiên nói: "Chúng ta đi du lịch nhé?"
"Được." Lục Phồn Chi lấy điện thoại ra, tìm các thành phố quanh Đế Đô: "Tìm chỗ nào gần đây thôi, ở chơi ba ngày, trước hôm em khai giảng thì về."
Tô Tinh Nam khẽ thở dài. Không có anh, em phải sống thế nào.
Ai có thể đáp ứng yêu cầu bất chợt của em,
Ai còn có thể chiều theo những ý nghĩ đột nhiên xuất hiện, những tâm tư nhỏ nhặt bất chợt của em nữa?
Lục Phồn Chi đưa điện thoại cho cô xem: "Đi khu nghỉ dưỡng tránh nóng Cầm Nguyên này nhé? Lái xe hai tiếng là tới, ở ngoại ô thành phố thôi."
Tô Tinh Nam mở phần đánh giá của khu nghỉ dưỡng, thấy rất nhiều nhận xét tốt, lại xem ảnh bên trong: "Wow, em thích kiểu nhà gỗ nhỏ thế này lắm nè. Đi đi đi, nhất định phải đi."
"Em xem, ở đây còn có suối nước nóng với đủ loại khu vui chơi này, phong cảnh trông cũng khá đẹp nữa."
Tô Tinh Nam vui vẻ gật đầu, tưởng tượng: "Đến lúc đó vừa ngâm suối nước nóng vừa uống đồ lạnh, lại còn được tắm nắng nữa. Em còn có thể mặc bộ bikini mà em mong mãi rồi."
Lục Phồn Chi véo mũi cô: "Ừ, không mặc cũng được."
Tô Tinh Nam há miệng cắn tay anh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!