Chương 40: Không muốn vết thương của Trình Đường Âm lại bị khơi dậy lần nữa

Lúc Tô Tinh Nam mơ màng tỉnh giấc, trời đã sẩm tối.

Đèn lớn trong nhà chưa bật, chỉ có vài chiếc đèn tường tỏa ánh sáng dịu nhẹ.

Cô quay đầu, phát hiện Tiêu Sở Sở còn đang ngủ, Trình Đường Âm thì đeo tai nghe, dựa vào một góc sofa, hai mắt nhắm lại, tựa như là đã ngủ rồi.

Trên tivi đang chiếu bộ phim hoạt hình của Miyazaki tên là《 Thế giới bí mật của Arrietty 》. Cô đã xem từ rất lâu, nội dung gần như quên hết, chỉ nhớ mang máng là rất đáng yêu, nghĩ vậy liền nhẹ nhàng đứng dậy.

Tấm chăn mỏng trên người theo động tác ấy trượt xuống sàn nhà mờ nhám.

Cô khẽ cười, chắc chắn là Lục Phồn Chi đắp cho mình.

Ánh mắt lướt một vòng quanh phòng khách, lúc này cô mới phát hiện họ đang ngồi trước khung cửa kính sát đất phía sau sofa. Ngoài kia, ánh đèn neon đã rực sáng, khiến căn nhà cũng nhuốm thêm vài phần không khí cuộc sống về đêm của Đế Đô.

Tô Tinh Nam lặng lẽ đi đến sau lưng Lục Phồn Chi, ôm lấy anh từ phía sau.

Lục Phồn Chi không bị giật mình, chỉ nhẹ nhàng hôn lên cánh tay cô.

Ngược lại, hai người còn lại thì bị dọa cho giật nảy.

Trần Tân mắng một câu: "Nhát ma hả."

Tô Tinh Nam không để ý tới cậu: "Ba người ngồi đây làm gì thế? Không phải chỉ ngồi tán gẫu đấy chứ?"

"Bị mù à, cả bàn cờ tướng đang bày ra chình ình trước mặt cậu này." Trần Tân cãi lại.

Tô Tinh Nam làm nũng với Lục Phồn Chi: "Anh xem cậu ta kìa, lúc nào cũng khi dễ em."

"Phụt" Trần Tân lập tức nhịn không được mà bật cười thành tiếng.

Tô Tinh Nam trừng mắt liếc cậu một cái: "Lại lên cơn nữa rồi."

Nói qua nói lại, liền làm Tiêu Sở Sở tỉnh giấc.

Cô nàng nằm sấp bên mép sofa, uể oải nói: "Tinh thần tốt quá ha, cả đêm không ngủ mà vẫn hi hi ha ha được."

Tô Tinh Nam vẫy tay với cô nàng, nói nhỏ: "Đường Đường còn đang ngủ đó."

"Gọi luôn biệt danh rồi cơ à, hai người thân thiết ghê nhỉ."

Tô Tinh Nam trả lại cậu một câu: "Có người muốn kêu mà không biết phải lấy thân phận gì để kêu á chứ."

Trần Tân tức khắc cứng họng.

Lúc này Tiêu Sở Sở mới quay đầu nhìn, thấy Trình Đường Âm đang ôm gối, cuộn mình trong góc, ngủ say sưa.

Đêm qua cô ấy cũng ngủ không ngon, trằn trọc mãi, ác mộng liên hồi. Chắc vì hôm nay ở đây có mọi người bên cạnh, cô ấy không còn sợ hãi như trước, ngược lại còn ngủ yên ổn hơn chút.

Tô Tinh Nam có chút đau lòng nhìn cô ấy: "Tối qua chắc em ấy sợ lắm. Ba mẹ thì mất hết, trong nhà cũng không có người lớn để giúp đỡ."

Trần Tân ngẩn người, hỏi cô: "Sao cậu biết?"

Tô Tinh Nam ngạc nhiên: "Cậu không biết à?"

Trần Tân lắc đầu, cũng không hỏi gì thêm. Hay nói đúng hơn, cậu không muốn vết thương của Trình Đường Âm lại bị khơi dậy lần nữa.

Sau này sẽ tự biết mà thôi.

Lúc Trình Đường Âm tỉnh lại, ngoài trời đã tối mịt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!