Sự chú ý của dì Tống dời hết lên vệt sữa bò dính trên người Tô Tinh Nam: "Tinh Tinh, sao hôm nay con lại hấp ta hấp tấp thế, nhanh đi thay quần áo đi."
Tô Tinh Nam vội nói: "Vâng vâng, con đi thay ngay đây. Đúng lúc cũng ăn xong rồi. Nếu không còn gì nữa thì dì cứ về nghỉ đi ạ, không cần làm tiếp đâu."
Vừa nói, cô vừa cầm túi xách của dì Tống lên, đẩy dì ấy về phía cửa.
Dì Tống cười nói: "Chao ôi, con bé này, may mà có con quan tâm đến dì. Có chuyện gì thì cứ gọi cho dì nhé."
"Con biết rồi, dì Tống ~ có lúc nào mà con không quan tâm dì đâu." Tô Tinh Nam lắc lắc cách tay dì Tống.
"Lo mà thay đồ lẹ đi, dù bây giờ là mùa hè nhưng cũng không thể ỷ y được. Dì về đây, có gì nhớ phải gọi ngay cho dì, không được buồn một mình đâu đấy."
Đôi mắt Tô Tinh Nam chợt ươn ướt: "Con nhớ rồi. Con sẽ gọi ạ."
Tiếp đó, cô nghịch ngợm giơ tay làm động tác điện thoại bên tai, cong mấy ngón tay lại:
"Bái bai ~"
Sau khi đóng cửa, Tô Tinh Nam dựa vào vách cửa, thở phào nhẹ nhõm một hơi, việc nói dối thế này thật sự chẳng dễ dàng.
Qua tầm nửa phút sau, cô mới bước về phòng ngủ.
"Cốc cốc cốc"
Gõ xong Tô Tinh Nam mới nhớ ra, đây là phòng của mình, cần gì phải gõ cửa? Cô lập tức đẩy cửa đi vào.
Vừa bước vào đã nhìn thấy bộ dạng như cười như không của Lục Phồn Chi: "Chà, cô nhóc. Diễn xuất thế này ít nhất có thể lãnh giải Ảnh hậu Oscar được rồi đấy."
Tô Tinh Nam trừng mắt: "Thôi thôi thôi, tôi không dám nhận đâu."
Sau đó cô bước đến, ngồi cạnh anh rồi nói: "Dì Tống về rồi, hiện giờ anh đã có thể rời đi."
Lục Phồn Chi cong môi, chọc cô: "Nếu tôi không đi thì sao?"
Tô Tinh Nam nhướng mày: "Tôi sẽ báo cảnh sát liền!"
Cô dừng vài giây rồi nói tiếp:
"Tôi không quan tâm tại sao anh lại xuất hiện ở đây, tóm lại là không thích hợp. Sau khi đi rồi, những chuyện từng xảy ra ở đây, hy vọng anh sẽ giữ kín trong lòng."
Miệng lưỡi cô gái nhỏ này ghê gớm thật đấy.
"Ha, cô nhóc này." Nói rồi anh chậm rãi đứng dậy, bước ra ngoài.
"Anh đi đâu đấy?"
"Ra khỏi nơi đây." Lục Phồn Chi không quay đầu, giơ tay lên vẫy vài cái.
Tô Tinh Nam khựng lại một chút, rồi vội vàng chạy xuống lầu, nhanh tay cầm lấy vài lát bánh mì, đuổi tới chỗ Lục Phồn Chi đang đứng ở cửa, tỏ vẻ bình tĩnh mà nói: "Ăn chút điểm tâm đi."
Lục Phồn Chi nhận lấy, sau đó vỗ đầu cô: "Cũng chu đáo quá nhỉ."
Sau đó mở cửa rời đi tức khắc.
Tô Tinh Nam nhìn cách cửa mở ra rồi đóng lại, bỗng cảm thấy hình như mình đã quên chuyện gì đó.
Nhất thời cô không nghĩ ra, nhìn đồ ăn còn lại trên bàn cũng chẳng thấy ngon miệng, dọn dẹp qua loa rồi chuẩn bị trở về phòng.
Đột nhiên vỗ một cái vào trán: "Ơi á! Bác sĩ dặn hôm nay cần phải truyền nước biển thêm, thế mà lại quên tuốt."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!