Thời gian lặng lẽ trôi qua, không ai lên tiếng, chỉ có tiếng gõ chữ phát ra từ đầu ngón tay của Trình Đường Âm.
Một lúc lâu sau, cô ấy hít sâu một hơi, đưa điện thoại qua, rồi lãng mắt sang chỗ khác.
Tô Tinh Nam nhìn cô ấy, nói rõ từng một một: "Bọn chị nhất định sẽ bảo vệ sự an toàn của em."
Nói xong mới cầm lấy di động, cùng Tiêu Sở Sở xem qua.
Em tên Trình Đường Âm, sinh năm 2002. Mẹ em đã qua đời ngay lúc sinh qua em vì bị khó sinh. Em và ba sống nương tựa lẫn nhau, vào ngày sinh nhật tròn 10 tuổi của em, ba vì quá thương nhớ mẹ mà sinh ra tâm bệnh. Sau đêm hôm đó, ba cũng đã rời đi theo mẹ.
Em vì quá đau lòng mà không nói được gì trong một thời gian dài, đến khi mọi thứ đã ổn hơn thì lại không thể nói chuyện được nữa.
Từ sau đó, em sống nhờ ở nhà cậu họ, chịu đủ mọi ánh mắt ghét lạnh.
Mãi đến khi thi đại học, cuộc sống mới dễ thở hơn, em cũng không trở về ngôi nhà chẳng khác gì ác mộng ấy thêm lần nào nữa.
Kỳ nghỉ hè sau khi thi đại học, em tìm được một công việc làm thêm tại PANDA CLUB. Lương cao, lại có tiền hoa hồng, làm một tháng gần như đủ trả cho cả năm học phí và phí sinh hoạt hằng ngày của em.
Tối ngày 16 tháng 7, lần đầu tiên em gặp Trần Tân.
Anh ấy và bạn bè cùng ngồi trên dãy sofa da. Em là nhân viên phục vụ mang rượu, bưng một khay cocktail đủ màu sắc.
Lúc đi đến, không biết em đã vấp phải chân ai hay bị ai đụng trúng, suýt té ngã trên mặt đất, nhưng xui thay, toàn bộ ly rượu đều đổ hết.
Một người bạn đi cùng anh ấy, tóc nhuộm vàng, đứng bật dậy, chỉ tay vào mũi em mà chửi mắng thậm tệ, lời lẽ vô cùng khó nghe.
Em không dám trả lời lại, chỉ biết cúi người xin lỗi liên tục.
Ngay khi Tóc Vàng định mở miệng nói gì tiếp thì Trần Tân chợt ngăn lại: "Được rồi, dịu dàng với cô gái nhỏ xíu đi. Rượu này cứ để tôi trả."
Tóc vàng cười cợt: "Công tử Trần đã lên tiếng, tôi sao dám không nghe."
Trần Tân đi đến trước mặt em, hơi cúi đầu, giọng nói chậm rãi: "Xin lỗi em gái nhé. Thằng bạn này của tôi não để trồng cây, ăn nói cũng không biết tích đức, em thông cảm. Phiền em, lại mang đến đây một phần rượu như lúc nãy."
Em không dám ngẩng đầu nhìn anh ấy, chỉ vội vàng gật đầu, rồi quay trở lại quầy bar.
Cũng từ sau khoảnh khắc ấy, gần như ngày nào em cũng ngóng đợi Trần Tân đến đây.
Từ đầu quán đến cuối quán, tìm khắp nơi mà chẳng thấy bóng dáng anh ấy đâu.
Đó là một trong số rất ít sự ấm áp mà em từng nhận được.
Đến tận tối ngày 15 tháng 8, em mới gặp lại anh ấy lần nữa.
Hôm ấy, Trần Tân tới một mình, anh ấy ngồi ghế tại quầy bar uống rượu, vẻ mặt hiện rõ sự chán nản không vui.
Em cố gom hết dũng khí, gõ một đoạn văn trên điện thoại, đọc đi đọc lại, rồi chỉnh sửa vài lần, sau đó đi đến trước mặt anh ấy, đưa điện thoại cho anh ấy xem.
Đầu tiên, Trần Tân ngước mắt nhìn em, không đả động gì, có lẽ anh ấy cảm thấy hành động của em quá l* m*ng, khó hiểu nhìn vào điện thoại của em.
Anh ấy có hơi bất ngờ: "Là em à. Có việc gì sao?"
Em vẫn cứ giữ nguyên động tác giơ điện thoại ra.
Trần Tân nhận lấy, đọc đoạn văn trên màn hình: Cảm ơn anh lần trước đã giải vây giúp tôi. Tôi bị câm, không nói chuyện được, chỉ có thể giao tiếp bằng cách này. Nếu anh đồng ý, cho phép tôi mời anh một ly rượu nhé?
Sau khi đọc xong, anh ấy cười đáp: "À, là một cô bé câm."
Đó là lần đầu tiên em nghe thấy có người gọi mình như vậy, cách gọi không mang theo chút ác ý. Giống như trong mắt anh ấy, em cũng chỉ là một người bình thường như bao người.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!