Chương 37: Vì anh ấy, chút chuyện này thì có đáng gì đâu.

Lý Diễm mở điện thoại, tra danh bạ: "Ừ. Tôi gọi ngay."

Điện thoại đổ chuông vài lần mới có người nghe.

"Alo? Tổng giám đốc Lý, ngại quá, vừa rồi đang ngủ nên không nghe thấy."

Lý Diễm nhạt giọng đáp: "Không sao, giám đốc Đàm, tôi có chút chuyện cần hỏi cậu."

Bên kia vang lên tiếng động khe khẽ, hẳn là giám đốc Đàm vừa rời khỏi giường, đi đến chỗ khác: "Anh hỏi đi ạ."

"Tôi có gửi vài tấm hình qua điện thoại cho anh, anh xem thử có nhận ra là người đó không."

"Được, chờ tôi một lát."

Giám đốc Đàm mở loa ngoài, rồi ấn vào hình ảnh, vừa nhìn liền nói: "Tôi biết người này, trước đó chính tôi là người tuyển cô ấy vào làm. Nhưng tiếc là một cô gái xinh đẹp thế này lại bị câm."

Anh ta dừng một chút, không nghe thấy bên kia trả lời, liền hiểu ý nói tiếp: "Cô ấy tên là Trình Đường Âm, hình như xuất phát từ một câu trong bài《 Dương Xuân Khúc 》gì đó, tầm khoảng 19 tuổi, nghe nói học rất giỏi, đang là sinh viên năm nhất Đại học Đế Đô. Nhưng hình như gia đình gặp biến cố, hoàn cảnh không tốt lắm. Ở chỗ chúng ta tuy làm việc vất vả, nhưng lương cao, lại hay trực ca tối, nên những cô gái trẻ thế này thường hay bị khách trêu ghẹo, chỉ cần không gây ra chuyện lớn thì bảo vệ cũng thường nhắm mắt cho qua."

Lý Diễm hỏi tiếp: "Anh biết nhà cô ấy ở đâu không?"

Giám đốc Đàm chần chờ vài giây rồi mới đáp: "Chuyện này thì tôi không nhớ rõ lắm. Nhưng lúc vào làm có đăng ký thông tin, để tôi tra lại."

"Được. Vậy lát nữa gửi qua tin nhắn cho tôi."

"Vâng, anh Lý. Còn việc gì nữa không ạ?"

Lý Diễm suy nghĩ một chút, giọng lạnh hẳn đi: "Quy định của CLUB cần phải chỉnh đốn lại. Thế nào gọi là nhắm mắt cho qua? Chỉ cần có hành vi quấy rối t*nh d*c là phải lập tức can thiệp, kiểu khách như vậy thì không cần cũng được. Nếu tôi còn nghe chuyện tương tự xảy ra, tôi thấy anh cũng không cần làm giám đốc nữa đâu."

Giám đốc Đàm toát mồ hôi lạnh, vội vàng đáp: "Vâng vâng, tổng giám đốc Lý nói rất đúng. Tối nay tôi sẽ lập tức soạn quy định gửi cho bên bảo vệ, tuyệt đối sẽ không để xảy ra chuyện như vậy lần nào nữa."

Giọng Lý Diễm dịu lại đôi chút: "Thôi được rồi, để ngày mai làm sau. Tối nay cứ nghỉ ngơi đi, vất vả cho cậu rồi. Nhớ gửi địa chỉ qua cho tôi."

Giám đốc Đàm thở phào nhẹ nhõm: "Vâng, chào tổng giám đốc Lý."

Lý Diễm cúp máy, trầm giọng nói: "Nếu theo lời cậu ta nói, thì tám chín phần là có liên quan đến Trình Đường Âm."

Lục Phồn Chi gật đầu: "Chờ cậu ta gửi địa chỉ qua thì chúng ta lập tức đi đến đó."

Nghĩ một chút, anh lại nói: "Mọi người có cần nghỉ ngơi không? Tôi với Lý Diễm đi cũng được."

Tô Tinh Nam từ chối: "Không cần, em cũng muốn đi. Nghe qua thì Trình Đường Âm có vẻ khá hướng nội, hai người đàn ông các anh đến đó lỡ dọa sợ cô ấy thì sao?"

Tiêu Sở Sở phụ họa: "Tô Tô nói có lý đó."

Vừa dứt lời, điện thoại Lý Diễm vang lên thông báo, cậu ta nhìn vào màn hình đọc: "Số 136 hẻm Trường Ninh."

Rồi mở bản đồ tra thử: "Chỗ này khá hẻo lánh, từ đây đến đó mất khoảng một tiếng rưỡi."

Tiêu Sở Sở đứng dậy, vừa dọn rác trên bàn vừa nói: "Vậy giờ xuất phát luôn đi, đến nơi thì chắc cô ấy cũng thức rồi."

Lục Phồn Chi cũng đứng dậy: "Để tôi xóa mấy đoạn video."

Tô Tinh Nam lập tức theo anh, mỗi người xóa dữ liệu trên một máy.

Lý Diễm cũng chủ động nói: "Thế tôi đi lấy xe."

Vừa đi ra đến cửa, cậu ta lại quay vào: "Chúng ta đi cùng một chiếc hay sao?"

Tô Tinh Nam trả lời: "Đi xe cậu đi. Xe tôi để tạm ở đây, trở về ghé lấy sau."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!