Sau khi cúp điện thoại, Tô Tinh Nam ngả người tựa vào ghế.
Nhân lúc đợi đèn đỏ, Lục Phồn Chi giơ tay xoa đầu cô: "Mệt thì ngủ đi."
Cô nhìn anh, ánh mắt khó chịu, cổ họng đã khàn đi: "Đầu óc em không nghĩ nổi nữa."
"Vậy đừng nghĩ nữa, để anh lo cho. Em ngủ một giấc trước đi, sáng mai thức dậy lại tính tiếp."
Tô Tinh Nam gật đầu: "Cũng may là có anh ở đây."
Đậu xe xong, Lục Phồn Chi quay đầu nhìn về phía cô.
Ngủ rồi?
Anh mở cửa ghế phụ, đúng lúc Tô Tinh Nam lim dim đôi mắt.
"Thức rồi hả?"
"Em không có ngủ." Tô Tinh Nam vươn tay: "Muốn ôm một cái."
Khoé miệng Lục Phồn Chi cong lên, một tay đỡ lấy đùi cô, tay còn lại ôm lấy phần thân trên.
Dường như trong quá trình ở bên nhau không hay không biết, trái tim Lục Phồn Chi đã trở nên mềm mại hơn rất nhiều.
Vừa đi đến cửa nhà, Tô Tinh Nam hỏi anh: "Bây giờ anh có buồn ngủ không?"
"Vẫn ổn."
"Vậy thì tốt rồi." Tô Tinh Nam nhảy xuống khỏi người anh.
Cô nhìn vào mắt Lục Phồn Chi mà nói: "Giờ chúng ta đi đến CLUB kia đi. Chuyện này còn chưa xử lý xong thì có về nhà em cũng chẳng ngủ được, chỉ lãng phí thời gian mà thôi."
"Ra ngoài đợi anh." Lục Phồn Chi quay người, khởi động lại xe.
Chiếc Panamera xanh lao nhanh trên đường lớn, Tô Tinh Nam tiện tay mở danh sách nhạc.
"Anh có thấy em phiền quá không, lúc nào cũng như thế hết." Tô Tinh Nam dè đặt hỏi.
Nghe vậy, Lục Phồn Chi bật xi
-nhan phải, nhìn thoáng qua gương chiếu hậu, thấy không có xe liền tấp vào lề.
Tô Tinh Nam ngơ ngác nhìn anh, có chút bối rối.
Lục Phồn Chi bỗng cảm thấy vô cùng tự trách, hình như trước kia trên mặt Tô Tinh Nam không hề xuất hiện biểu cảm thế này.
Một lúc lâu sau, anh mới chậm rãi cất tiếng: "A Nam, có phải anh vẫn chưa cho em đủ cảm giác an toàn không?"
Tô Tinh Nam lắc đầu: "Không có, anh cho em rất đủ. Là do em, vấn đề nằm ở em. Những cảm giác an toàn đó lẽ ra em phải tự cho mình, nhưng vẫn không kìm được mà lo được lo mất."
Khi tình yêu bắt đầu, con người ta luôn cảm thấy bất an, dù trong lòng hiểu rõ không thể đi đến cuối cùng, vẫn cứ không chút do dự lao vào như thiêu thân.
"Em không kiểm soát được bản thân...." Nói đến đây, Tô Tinh Nam cúi đầu xuống.
Lục Phồn Chi cởi dây an toàn, chòm qua phía ghế phụ, ôm cô vào lòng, cọ cằm anh lên mái tóc mềm mại.
Anh vỗ lưng dỗ dành cô: "Vậy phải làm sao đây, anh cũng không kiểm soát được việc nghĩ nhiều như vậy, giống hệt em ấy. Có thể em không hiểu được cảm giác của anh khi tận mắt thấy em lái xe đâm vào lan can hôm đó đâu."
Phải diễn tả tâm trạng thế nào nhỉ?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!