Chương 35: Tôi chẳng có ước mơ gì hết, cả đời cũng chỉ thế này thôi

Hai người cùng đi đến đồn công an.

"Chào anh, cho tôi hỏi Trần Tân đang ở đâu?" Vừa xuống xe, Tô Tinh Nam liền chạy vào trong.

Cảnh sát nhìn bọn họ một cái rồi nói: "Tôi họ Vương, xin mời đi theo tôi."

Ba người cùng đi vào một căn phòng, Trần Tân sa sút ngồi trên ghế. Cậu cúi đầu, hai tay bị còng lại.

Tô Tinh Nam đi đến trước mặt cậu, đá vào chân cậu một cái: "Vẫn ổn chứ?"

Trần Tân ngẩng đầu, chưa kịp nói gì, cảnh sát Vương đã lên tiếng trước: "Anh ta không sao, chỉ trầy xước mặt thôi. Người đánh nhau với anh ta thì bị gãy tay, đang băng bó trong bệnh viện, lát nữa cũng sẽ được đưa tới."

"Không thể để khởi tố được." Tô Tinh Nam vội đáp.

Lục Phồn Chi nắm lấy tay cô, quay sang cảnh sát Vương: "Chúng tôi cần biết toàn bộ quá trình sự việc."

"Hai người cứ bình tĩnh. Gọi hai người tới cũng là để làm rõ. Chúng tôi muốn biết cụ thể về những gì đã xảy ra, nhưng khi hỏi anh ta về tình hình lúc đó và lý do đánh nhau thì anh ta cứ một mực im lặng." Cảnh sát Vương dừng vài giây rồi lại nói: "Chúng tôi đang tuần tra thì thấy Trần Tân đè Hàn Dương xuống đất đánh. Chỗ đó là góc khuất, không có camera, nên không rõ trước đó hai người đã xảy ra chuyện gì."

Tô Tinh Nam ngồi xổm trước mặt Trần Tân, nhìn vào đôi mắt cậu: "Lý do là gì, nói đi."

Ngón cái và ngón trỏ của Trần Tân cọ vào nhau, đầu vẫn cúi thấp: "Không có lý do gì cả."

"Vậy lời mà cậu đã hứa với dì trước đó thì sao, không tính nữa hả?"

"Lát nữa cậu gọi cho bà ấy đi. Tôi sợ tự mình gọi sẽ làm bà tức."

Tô Tinh Nam lườm cậu một cái: "Biết sợ rồi à? Vậy thì nói rõ mọi chuyện đi."

"Không nói." Trần Tân vẫn cứ là cự tuyệt trạng thái.

Tô Tinh Nam cuống lên: "Cậu có biết người ta sẽ kiện cậu không? Chuyện nghiêm trọng có thể phải ngồi tù đấy, cậu có biết không!"

Trần Tân tựa lưng vào ghế, cười nhạt: "Tôi biết chứ, biết rất rõ là đằng khác. Cố ý gây thương tích cho người khác thì bị phạt tù cải tạo không giam giữ hoặc quản chế ba năm. Nếu thương tích nghiêm trọng thì ba đến mười năm."

Tô Tinh Nam ngây ngẩn cả người: "Cậu...."

Cô không nói nên lời.

Hóa ra trước khi làm chuyện đó, Trần Tân đều biết rõ hậu quả, rất tỉnh táo khi lựa chọn con đường này.

Nhưng đồng thời cô cũng hiểu, nhất định phải có nguyên nhân gì đó, nếu không Trần Tân sẽ không làm như vậy.

Trần Tân lại chậm rãi cất lời: "Tô Tô, cậu biết mà, tôi chẳng có ước mơ gì hết, cả đời cũng chỉ thế này thôi. Sống như cái xác không hồn bao nhiêu năm qua coi như cũng đủ rồi. Không có gì phải lo cả."

Lục Phồn Chi đi tới kéo Tô Tinh Nam đang ngồi xổm dậy, để cô ngồi xuống ghế bên cạnh: "Đứng lên trước đã."

Vừa dứt lời, Hàn Dương được bạn bè dìu đến, đám bạn đi theo thì mắng chửi om sòm.

Đến trước mặt Trần Tân, một người nói: "Đánh bạn tao thành ra thế này, mày chuẩn bị lo đi."

Thấy Trần Tân không nói gì, đối phương lại gằn giọng: "Còn hống hách à? Bọn tao nhất định sẽ kiện mày!"

Lục Phồn Chi bước lên chắn trước mặt cậu: "Anh bạn này, cậu bình tĩnh chút đi. Chúng ta tới đây là để giải quyết vấn đề, đúng không?"

Lúc này cảnh sát Vương cũng đi đến. Anh ta kêu mọi người ngồi xuống ghế, rồi hỏi Hàn Dương về tình huống lúc đó.

"Khi ấy tôi thấy trong quán bar ngột ngạt quá, muốn ra cửa sau hút điếu thuốc. Vừa ra tới góc tường, châm thuốc xong thì nó xông lên đấm tôi một quyền. Sau đó thì các anh cảnh sát tới."

Tô Tinh Nam tức giận đứng bật dậy: "Anh nói bậy! Không thể nào!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!