Chương 34: Cho anh ôm em một lát

Cuộc sống thường ngay cứ thế mà chậm rãi trôi qua. Sầm Ngâm

- mẹ Tô Tinh Nam, sau lần gặp mặt ấy ở bệnh viện, bà chưa từng xuất hiện thêm lần nào.

Đến tận bây giờ, cô buộc phải thừa nhận rằng cú đâm xe trong lúc bốc đồng hôm đó, ít nhiều cũng mang theo tâm lý muốn mẹ mình đau lòng vì mình.

Chỉ là cái giá phải trả... quả thật quá lớn.

Dưới ánh hoàng hôn, Tô Tinh Nam ăn tối xong liền cuộn mình trên chiếc xích đu ngoài ban công, lặng lẽ nhìn ra bên ngoài. Bất tri bất giác, ngây ngẩn cả người.

Nghĩ đến đó, Tô TInh Nam khẽ thở dài một tiếng.

Lục Phồn Chi cầm một lon RIO có men, áp phần đá lạnh lên má cô.

Tô Tinh Nam rùng mình một cái, vừa định chu môi, Lục Phồn Chi lại "Tạch" một tiếng mở ra, đưa cho cô.

"Thở dài gì thế?" Lục Phồn Chi ngồi xuống cạnh cô: "Em có nghe qua câu này chưa?"

Tô Tinh Nam tựa đầu vào vai anh: "Câu nào?"

"Thở dài nghèo ba năm."

Tô Tinh Nam cười thành tiếng: "Anh bắt đầu mê tính từ khi nào vậy? Không phải đó giờ luôn không tin hả?"

"Em nghĩ anh vì cái gì mà nói câu đó?" Lục Phồn Chi nhướng mày.

"Thì coi như là vì em đi."

Anh véo nhẹ mũi cô: "Dù trong lòng em đang nghĩ gì cũng không sao cả, bởi vì người gánh chịu tất cả những điều đó, từ đầu đến cuối vẫn là chính em."

"Kỳ thật em rất nhớ mẹ, từ trước tới nay vẫn luôn như vậy." Tô Tinh Nam lẩm bẩm nói.

"Muốn đi gặp bà ấy không?"

Tô Tinh Nam ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, ánh mắt dường như trở nên ảm đạm: "Không gặp đâu, em không muốn lại cho bà ấy có thêm cơ hội làm tổn thương mình. Chỉ cần nghĩ đến việc trước nay em chưa từng là người chiếm vị trí quan trọng nhất trong lòng bà ấy, cũng đủ khiến em khó chịu muốn chết rồi."

Trong mắt Lục Phồn Chi tràn ngập xót xa. Điều anh có thể làm, dường như chỉ còn là dốc hết yêu thương và đồng hành cùng cô mà thôi.

"Anh biết mà, em đã luôn rất kiên cường, không có chuyện gì có thể đánh gục em, đúng không?"

Tô Tinh Nam ôm lấy anh: "Có lẽ vậy."

Lục Phồn Chi bế cô lên: "Vào nhà thôi, gió bắt đầu thổi rồi, sắp sửa vào thu."

Tối đó, Lục Phồn Chi nhận được cuộc gọi từ một dãy số lạ, địa chỉ đến từ Đế Đô.

Anh suy nghĩ một chút rồi vẫn nghe máy.

"Alo?"

Bên kia truyền đến một giọng nói dịu dàng: "Chào con, Tiểu Lục."

Nghe thấy âm thanh này, Lục Phồn Chi liền nhận ra, trong lòng ít nhiều cũng đoán được lý do đối phương gọi đến.

Dù trong lòng có bao nhiêu bất mãn, Lục Phồn Chi vẫn lễ phép đáp lại: "Dì Sầm, chào dì ạ."

"Giờ này chắc đã ăn tối rồi nhỉ? Dì gọi thế này có làm phiền con không?"

"Dì, có chuyện gì cứ nói thẳng đi ạ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!