Lục Phồn Chi vừa đi đến cửa phòng, tay đặt lên nắm cửa thì lại buông xuống, xoay người đi về phía phòng của Tô Tinh Nam.
Bị cô ăn chắc rồi.
Vẫn nên qua dỗ thôi.
Lục Phồn Chi gõ cửa.
"Không có người."
Lục Phồn Chi bật cười: "Ồ."
Sau đó liền vặn tay nắm cửa, đi vào.
Tô Tinh Nam không kìm được ló đầu ra: "Không phải đã nói là không có người rồi sao?"
"Em không phải hả?"
Tô Tinh Nam cứng họng.
Lại chui rút vào trong chăn: "Vẫn chưa hết giận đâu nhé."
Lục Phồn Chi đi tới bên giường ngồi xuống, đệm giường lõm xuống theo trọng lượng của anh: "Thì anh sang dỗ em đây."
Bị anh nói thế, Tô Tinh Nam cũng hết giận nổi, giọng nói buồn buồn: "Em cứ tưởng anh thật sự không thèm ở bên em nữa."
"Sao có thể chứ?"
Tô Tinh Nam đột ngột chui ra khỏi chăn, nhìn Lục Phồn Chi, rồi bất ngờ nhào tới cắn mạnh lên vai anh.
"Xì. Em là cún hả?"
Tô Tinh Nam nhả ra, lại hôn nhẹ vài cái lên chỗ vừa cắn.
"Hết giận chưa?" Lục Phồn Chi nhìn cô đầy cưng chiều.
Tô Tinh Nam mềm nhũn dựa vào lòng anh, không nói gì, coi như ngầm thừa nhận.
"Anh có thấy em là kiểu người hay làm quá không?"
"Sao lại đột nhiên hỏi vậy?"
"Cứ hay giận dỗi ý. Nếu em đổi lại là anh, em chắc chắn sẽ không thích kiểu người như thế."
Lục Phồn Chi hôn trán cô, giọng nói nhỏ nhẹ: "Có những lúc em sẽ rơi vào trạng thái cảm xúc như thế, chi bằng thử nhảy ra ngoài nhìn lại một chút. Hơn nữa, anh có nói không thích kiểu làm nũng hơi quá của em đâu."
Về sau, trong những buổi chiều tối của những ngày họ xa nhau, Tô Tinh Nam vẫn thường nhớ đến buổi trưa hôm đó, khi Lục Phồn Chi ôm cô vào lòng, ghé sát tai thì thầm những lời yêu thương dịu dàng.
Không ai không thể rung động, cảm xúc nồng nhiệt cuộn trào trong tim.
"Bọn mình xem phim nhé?"
"Đi không?"
Tô Tinh Nam từ trên giường bò dậy, hào hứng nói: "Không cần không cần, em có thứ này hay cho anh xem, đợi một lát."
Nói xong liền đi ra ngoài.
Lúc Tô Tinh Nam quay lại, trên tay ôm thêm một cái máy màu đen.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!