Trong phòng bệnh, Lục Phồn Chi vừa rời đi chưa bao lâu thì Tiêu Sở Sở đã mang đôi giày cao gót "chọc trời" bước vào.
Cô nàng ôm một bó hoa hướng dương, lao thẳng tới Tô Tinh Nam, ôm chầm lấy cô. Câu nói đầu tiên vừa thốt ra đã nghẹn ngào: "Mình..."
Tô Tinh Nam cũng ôm lại cô nàng, vừa vỗ nhẹ lưng vừa nói: "Mình biết rồi, mình hiểu hết mà."
Mình biết cậu sợ, sợ mình lặng lẽ rời đi không một lời từ biệt.
Mình biết cậu nhớ mình rất nhiều, nhưng lại không dám đến gặp mình.....
"Tô Tô, sao cậu dám, sao lại dám làm chuyện vậy hả?"
Bạn thân của mình ơi, sao cậu dám một mình quyết định, không bàn bạc với ai, rồi làm ra chuyện như thế?
Mình thật sự rất đau lòng, nghĩ đến đã thấy sợ vô cùng.
Nói xong, hai người ôm nhau khóc nức nở.
Đột nhiên Tiêu Sở Sở đánh nhẹ Tô Tinh Nam một cái.
Tô Tinh Nam ngạc nhiên nhìn cô nàng.
Tiêu Sở Sở trở nên hung dữ: "Nếu sau này cậu còn dám làm mấy chuyện khiến chính mình bị thương, mình sẽ tuyệt giao với cậu."
Tô Tinh Nam cười hì hì, cọ cọ vào ngực cô nàng: "Được rồi mà. Đừng tức giận nữa."
"Chuyện khác thì thôi, nhưng sao cậu có thể nỡ từ bỏ giấc mơ âm nhạc của mình?"
Tô Tinh Nam oà khóc trong ngực cô nàng: "Sao có thể nỡ chứ. Mình biết là mình sẽ không chết đâu, chỉ là muốn trút hết ra thôi. Mình thật sự, thật sự quá đau khổ rồi. Trong lòng cứ như có một con quỷ, không ngừng nói với mình: lao vào đi, đâm thật mạnh vào đi... cho đến khi mình nghe thấy tiếng Lục Phồn Chi gọi tên mình."
Tiêu Sở Sở đau lòng khôn xiết, cô nàng dùng sức ôm thật chặt cô gái đang run rẩy bật khóc trước mặt.
May là cô không hề lẻ loi một mình.
Xung quanh vẫn còn những người yêu thương cô.
Một cô gái lương thiện như Tô Tinh Nam, nhất định sẽ được ông trời ưu ái.
Lục Phồn Chi đẩy cửa bước vào, cảnh tượng anh nhìn thấy là, hai cô gái ngồi trên sofa cạnh cửa sổ, cười nói ríu rít. Ánh nắng xuyên qua khung kính chiếu vào, từng sợi tóc đều ánh lên sắc vàng.
"Đang nói gì mà trông vui vẻ thế?" Lục Phồn Chi thuận miệng hỏi một câu.
Tô Tinh Nam thấy anh quay lại, hai mắt cười híp lại, duỗi tay ra: "Ôm em."
Lục Phồn Chi vừa đi vừa chê: "Giữa chốn thanh thiên bạch nhật thế này, em không biết xấu hổ à?"
Sau đó ôm chặt cô, xoa nhẹ mái tóc: "Ngoan quá."
Tiêu Sở Sở dựa lưng vào sofa: "Ôi mẹ ơi! Tôi tới đây làm gì thế này!"
Cô nàng cầm chiếc túi ngọc trai trắng bên cạnh lên: "Hai người cứ tiếp tục dính lấy nhau đi, tôi đi đây."
"Đi đâu?" Tô Tinh Nam hỏi cô nàng.
"Tìm Lý Diễm. Đi nhé!"
"Nhìn xem, đúng là nhỏ trọng sắc khinh bạn."
Tiêu Sở Sở lè lưỡi với cô: "Chó chê mèo lắm lông. Thôi đi đó."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!