Chương 30: Bao nhiêu năm rồi, con cũng chẳng còn trông mong gì nữa

Lục Phồn Chi gõ nhẹ lên mũi cô: "Đau chết em luôn cũng được, xem sau này còn dám làm mấy chuyện như này nữa không."

Tô Tinh Nam bĩu môi: "Không thấy anh đau lòng tí nào luôn ấy."

"Không đau lòng chỗ nào, tim anh cũng đau muốn chết đây này." Lục Phồn Chi xoa đầu cô: "Sau này mà còn làm vậy nữa là anh đánh gãy chân."

Tiếp theo lại nói thêm: "Mấy ngày không gội đầu rồi?"

Tô Tinh Nam che mũi lại, giọng nói mềm mại: "Anh đánh em... Rồi còn chê em."

Vừa dứt lời, Lục Phồn Chi đã cúi xuống sát lại, thì thầm: "Sao có thể chứ?"

Tiếp theo anh hôn lên khoé miệng cô, rồi từ từ ngậm lấy cánh môi, nhẹ nhàng m*t vào.

Tô Tinh Nam vịn áo anh, dịu dàng đáp lại.

Lửa gần rơm, chỉ trong chớp mắt đã bùng lên.

Nụ hôn của Lục Phồn Chi càng lúc càng mãnh liệt, đầu lưỡi cô bị anh hút đến tê dại.

Lúc Tô Tinh Nam sắp không theo kịp tiết tấu của anh, anh lại chợt rời khỏi.

Cả người cô nằm dựa vào ngực Lục Phồn Chi.

Anh ôm cô, nhẹ giọng nói: "Vậy coi như chúng ta làm hòa rồi nhé. Hứa với anh, đừng bao giờ làm tổn thương bản thân nữa, được không?"

Nói xong, Tô Tinh Nam còn chưa kịp trả lời, Tô Viễn Thịnh đã đẩy cửa bước vào.

Cảnh ông nhìn thấy là hai người đang ôm chặt lấy nhau, không nỡ buông tay.

Ông ngại ngùng hắng giọng một tiếng, không biết có nên để cho con gái thêm chút không gian riêng tư hay không.

Cũng may Lục Phồn Chi gọi ông lại: "Chú tới rồi, chú ăn cơm chưa? Vào ngồi đi ạ."

Tô Viễn Thịnh lắc đầu, tỏ vẻ vẫn chưa ăn.

Tô Tinh Nam lườm ông một cái: "Không ăn cơm thì đến đây làm gì? Định ăn ké à?"

Tô Viễn Thịnh nhìn cô cười lấy lòng, nghĩ thầm cuối cùng con gái cũng chịu nói chuyện với mình: "Chẳng phải là muốn ăn cùng bảo bối của ba sao?"

Nếu trợ lý của ông có mặt ở đây, chắc chắn sẽ kinh ngạc đến mức há hốc mồm.

Tô Viễn Thịnh bên ngoài là người quyền uy, dứt khoát, nhưng trước mặt con gái lại là một ông bố cuồng con chính hiệu. Dù vậy, ông vẫn đã bỏ lỡ quá trình trưởng thành của con mình.

Tô Tinh Nam "Hừ" một tiếng, rồi không nói gì thêm.

Tô Viễn Thịnh đi đến cạnh cô, thấp giọng nói: "Xin lỗi con, là bố đã tới muộn."

Dáng vẻ của Tô Tinh Nam vô cùng lạnh lùng: "Dù sao cũng đâu phải là lần đầu. Bao nhiêu năm rồi, con cũng chẳng còn trông mong gì nữa."

Thật ra, Tô Tinh Nam cũng hiểu cho ba mình. Dù ông không làm tròn trách nhiệm của một người cha, nhưng ông đã cho cô một cuộc sống đầy đủ, không thiếu ăn thiếu mặc, cho cô quyền được làm bất cứ điều gì mình muốn.

Sau biến cố lần này, nỗi sợ hãi muộn màng đã khiến Tô Viễn Thịnh nhận ra rằng, sinh con không chỉ là cung cấp vật chất, mà sự quan tâm trong sinh hoạt thường ngày mới là điều quan trọng nhất.

"Con tin ba thêm lần này nữa thôi, ba sẽ cố gắng bù đắp lại cho con."

Vừa dứt lời, chuông điện thoại của ông đột nhiên vang lên.

Tô Viễn Thịnh nhìn thoáng qua rồi trực tiếp ấn từ chối. Nhưng đầu dây bên kia lại gọi đến dồn dập như đòi nợ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!