Tô Tinh Nam lăn qua lộn lại luôn là ngủ không được, cô vốn đã khó ngủ, nay bên cạnh lại có thêm một người lạ nên càng khó vào giấc hơn.
Cô bỗng muốn hút một điếu thuốc.
Nhìn trên người đàn ông nằm trên sofa, Tô Tinh Nam nhịn không được hỏi: "Anh ngủ rồi hả?"
Không có tiếng đáp lại.
Tô Tinh Nam liền đi xuống giường, vòng qua sofa định đi lấy gói thuốc. Tiện thể, cô liếc nhìn Lục Phồn Chi vài cái. Nhìn rồi lại nhìn, mới phát hiện sắc mặt anh đỏ bừng, cô bèn đưa tay lên trán sờ thử.
Sao nóng thế này? Bị sốt rồi à?
"Này! Dậy đi!" Tô Tinh Nam lấy ngón tay chọc chọc cánh tay cứng như đá của anh.
Lục Phồn Chi từ từ mở mặt, mệt mỏi hỏi: "Sao vậy?"
Giọng của Tô Tinh Nam có chút sốt ruột: "Anh sốt rồi!"
Lục Phồn Chi lại nhắm mắt lại, cất giọng khàn khàn: "Không sao đâu. Sốt thôi mà. Ngủ một giấc sẽ ổn."
"Chắc là khó chịu lắm. Hay anh lên giường nằm đi?"
Lục Phồn Chi dường như không còn đủ sức để nói chuyện, chẳng ừ hử gì.
"Để tôi đo nhiệt độ cho anh cái đã." Dứt lời cô liền đứng dậy, chuẩn bị rời đi.
Lục Phồn Chi đột nhiên giữ chặt tay cô, giọng điệu kiên quyết: "Đi ngủ đi, đừng xen vào chuyện của tôi."
Tô Tinh Nam bị anh chọc tức: "Anh tưởng tôi muốn hả? Coi như tôi ăn no rỗi việc đi. Từ giờ tôi mặc kệ anh đấy." Nói xong liền trở về giường nằm xuống.
Lục Phồn Chi tiếp tục im lặng.
Một lúc lâu sau, Tô Tinh Nam vẫn ngủ không được, cô bực bội gãi đầu, sau đó ngồi dậy, nhìn về phía sofa. Lục Phồn Chi vẫn còn cau mày, khó chịu nhưng vẫn không nói gì.
Hẳn là không muốn lại làm phiền đến cô.
Cô chợt nhớ tới những khi ở nhà một mình.
Có lần nửa đêm, đột nhiên cô thấy dạ dày quặn thắt, cảm giác buồn nôn ập đến. Cô vội lao vào nhà vệ sinh, nôn hết những gì đã ăn tối hôm đó, dạ dày co rút từng cơn đau đến thắt ruột.
Cô vẫn nhớ rõ cái lạnh buốt từ nền gạch đêm hôm đó, bản thân phải ngồi rất lâu mới dần ổn định lại.
Sau khi đứng dậy, súc miệng qua loa, cả người vẫn còn rã rời, lúc nóng lúc lạnh. Cô lấy một miếng dán giữ nhiệt, trở về giường, ép bản thân phải ngủ.
Cứ nghĩ chợp mắt rồi sẽ đỡ hơn, nhưng suốt đêm, trong cơn màng nửa mê nửa tỉnh lặp lại liên tục, cô hết lần này đến lần khác lao vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo. Đến lúc không chịu nổi nữa, cô chỉ còn biết ngồi lì trên sofa, giữ nguyên một tư thế, đến nước cũng không dám uống, cắn răng chịu đựng cho tới khi trời sáng.
Ngày hôm sau, dì Tống đến dọn dẹp và nấu bữa sáng mới phát hiện cô không khoẻ, lập tức đưa vào bệnh viện.
Cuối cùng Tô Tinh Nam vẫn kìm được, cầm điện thoại gọi đi, qua một lúc lâu mới nối máy.
"Bà cô của tôi ơi, khuya lắc khuya lơ, cậu......"
Trần Tân chưa kịp nói xong đã bị Tô Tinh Nam cắt ngang: "Tìm giúp một bác sĩ tới nhà tôi ngay bây giờ gấp."
Trần Tân lập tức tỉnh táo: "Tôi sẽ gọi ngay. Mà cậu bị sao vậy?"
"Tôi không sao, cảm ơn cậu nhé, đợi hôm khác nói sau."
"Được, có việc gì thì gọi cho tôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!