Chương 28: Điều duy nhất tôi có thể chắc chắn là tôi rất yêu em ấy

"A Nam từng nhắc về chú với con, em ấy cũng hiểu tính chất công việc của chú, con nghĩ A Nam không trách chú đâu."

"Khoảnh khắc biết con bé tự lái xe đâm vào lan can, có lẽ chỉ khi làm ba rồi con mới hiểu được nỗi sợ hãi và hoảng loạn trong lòng chú lúc đó." Tô Viễn Thịnh chậm rãi nói.

Lục Phồn Chi vừa định cất lời, Tô Viễn Thịnh đã cắt ngang: "Con không cần an ủi chú. Lúc ấy trong lòng chú chỉ nghĩ rằng, kiếm nhiều tiền như vậy thì có ích gì chứ, việc con gái của mình khoẻ mạnh và vui vẻ so với nó quan trọng hơn nhiều."

"Vâng, không có gì quan trọng hơn niềm vui và sức khoẻ của em ấy." Lục Phồn Chi trả lời.

Tô Viễn Thịnh và ba của anh khác nhau hoàn toàn.

Ông không hỏi Lục Phồn Chi làm nghề gì, cũng không hỏi về hoàn cảnh gia đình anh.

Có lẽ trong suy nghĩ của ông, chỉ cần là con gái thích, thì đó chính là tốt nhất.

Tô Viễn Thịnh vỗ vai anh: "Cảm ơn nhóc."

Cảm ơn đã ở cạnh con bé vào những lúc chú vắng mặt.

Lục Phồn Chi cười cười: "Là con may mắn nên mới có thể gặp được em ấy."

Hai người đứng ngoài phòng bệnh thấp giọng trò chuyện với nhau, thẳng đến khi Trần Tân đã làm xong thủ tục nằm viện cho Tô Tinh Nam.

Sắp xếp cho Tô Tinh Nam xong, Trần Tân nói với Tô Viễn Thịnh: "Chú, con có đặt phòng ở một khách sạn gần bệnh viện, chú sang đó nghỉ ngơi đi ạ."

Tô Viễn Thịnh từ chối, ông nhìn gương mặt đang ngủ của Tô Tinh Nam: "Không cần đâu, đêm nay chú sẽ ở đây với con bé."

"Chú yên tâm đi ạ. Ở đây có bọn conrồi, sẽ không có vấn đề gì đâu." Lục Phồn Chi khuyên ông.

"Đúng vậy đúng vậy, Lục Phồn Chi nói phải đó chú. Chú mới vừa về không lâu, chắc đang mệt lắm rồi. Đến sáng mai Tô Tô mới tỉnh lại, chú cứ nghỉ ngơi cho khoẻ để ở cạnh cậu ấy cả ngày, như vậy Tô Tô sẽ mừng lắm."

"Thôi được. Thật lòng cảm ơn hai đứa. Chú cũng không biết phải cảm ơn mấy đứa thế nào. Nếu không có bọn con ở đây...." Gương mặt Tô Viễn Thịnh đầy vẻ áy náy, đôi tay nắm lất lan can cuối giường, run rẩy nhè nhẹ.

Lục Phồn Chi cắt ngang lời ông: "Chú, thật sự không cảm ơn đâu ạ. Chúng con không mong gì hơn, chỉ cần A Nam bình an là được."

"Đúng đấy ạ." Trần Tân đi đến nắm lấy tay Tô Viễn Thịnh: "Đi thôi chú. Con đưa chú qua khách sạn, khoan hẳn về nhà. Ở khách sạn gần đây để tiện đường qua lại."

"Ừ."

Trong phòng bệnh chỉ còn Lục Phồn Chi và Tô Tinh Nam.

Sắc mặt Tô Tinh Nam tái nhợt, hai mắt nhắm chặt, nằm im trên giường bệnh.

Lục Phồn Chi chậm rãi tiến đến mép giường ngồi xuống ghế, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay lạnh như băng của Tô Tinh Nam.

"Xin lỗi em. Anh thật sự không muốn rời đi, chỉ muốn tìm điểm kích hoạt đưa anh đến thế giới này. Em có thể tỉnh lại nhanh hơn không, nghe anh giải thích một lần được không?"Hốc mắt Lục Phồn Chi đỏ lên.

"Nếu có thể, anh tình nguyện là người nằm trên giường này."

"Có đau không em? Nếu đau thì hãy nói anh biết, được không?"

"Hoặc em không muốn nói cũng không sao cả. Cứ đánh mắng anh cũng được."

"Sao em dám... sao em dám đi tự sát chứ..."

"Em biết không, trong khoảnh khắc đó, tim anh như bị ai đó b*p ch*t vậy."

"Không còn em, anh biết phải làm sao đây."

"Anh... hình như... đã không thể sống thiếu em trong đời rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!