Sau khi lái xe ra khỏi khu nhà, Tô Tinh Nam cắn chặt môi, hai tay nắm chặt vô lăng như đang bám lấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng.
Chiếc điện thoại đặt ở ghế phụ gần như không ngừng reo.
Đến lúc dừng đèn đỏ, chuông di động lại bắt đầu reo.
Tô Tinh Nam cầm điện thoại lên, lúc chuẩn bị ấn tắt thì nhìn thấy một dãy số đã lâu không xuất hiện, vừa xa lạ lại vừa quen thuộc.
Lâu như gần một thế kỷ trôi qua, cô mới chậm rãi bấm nhận máy.
"Tinh Tinh, có đang bận không?"
Giọng nói vẫn dịu dàng như xưa.
Những giọt nước mắt to trào ra từ khóe mắt, cô gần như không thể thốt nên lời.
Cảm giác như thể có một thứ gì đó bóp chặt cổ họng cô.
Đèn xanh bật sáng, chiếc xe phía sau liên tục bấm còi thúc giục.
Đầu dây bên kia nghe thấy nên hỏi: "Đang lái xe à? Con chạy chậm thôi, nhớ chú ý an toàn, lát nữa mẹ gọi lại nha?"
Tô Tinh Nam vẫn không nói gì, như thể đã hạ quyết tâm rất lớn, cô mạnh tay bấm cúp máy.
Cô đập mạnh vào vô lăng, tiếng còi vang lên chói tai, chiếc xe lao đi vun vút.
Tô Tinh Nam lái xe đến một cây cầu cổ ở ngoại ô, lúc ấy trời đã ngả về hoàng hôn.
Cô ngồi trên lan can cầu, nhìn về thượng nguồn con sông, đôi chân lơ lửng giữa không trung, ánh chiều tà rọi lên mái tóc.
Không lâu sau, chuông điện thoại lại vang lên lần nữa.
Vẫn là dãy số vừa quen thuộc lại vừa xa lạ đó.
Cô không nghe máy, đối phương thì cứ bám riết không tha mà gọi đến.
Cuối cùng, cô thở dài một hơi, ấn chấp nhận.
"Tinh Tinh, sao mãi mà không nghe máy?"
Tô Tinh Nam không nhớ nổi đã có bao nhiêu đêm mình từng chờ đợi một cuộc gọi như thế này.
Giờ đây khi thật sự nhận được, thì đã quá lâu rồi, lâu đến mức cô gần như quên mất sự tồn tại của người ấy.
"Mẹ mới từ nước ngoài trở về gần đây, dự định sẽ định cư trong trước. Mọi thứ đã sắp xếp ổn thoả hết rồi, muốn hẹn gặp con một chút, khi nào thì con rảnh?" Giọng của người trong điện thoại người mang theo sự lấy lòng.
Tô Tinh Nam im lặng, không muốn đáp lại.
"Tinh Tinh? Con đang giận hả?"
"Mẹ nghĩ nhiều rồi, con không có giận. Con nào có tư cách để tức giận chứ?"
Tô Tinh Nam tự giễu trong lòng.
Bên kia lại dè dặt cất tiếng: "Con xem tối ngày mai có rảnh không, mẹ muốn ăn một bữa cơm cùng con."
Một lúc lâu sau, Tô Tinh Nam mới chậm rãi đáp: "Thế tối nay luôn đi."
Đầu dây bên kia lập tức vang lên giọng nói đầy vui mừng: "Được được. Tinh Tinh thích ăn gì? Mẹ sẽ đặt trước."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!