Vài ngày sau đó, hai người dính lấy nhau như hình với bóng.
Tình cảm của họ cháy bỏng, mãnh liệt, không hề xảy cãi vã hay mâu thuẫn.
Trong suy nghĩ của cả hai, mối tình này không biết sẽ phải kết thúc lúc nào, nên mỗi ngày trôi qua họ đều xem như là ngày cuối cùng.
Giữa trưa, sau khi ăn uống no nê, Lục Phồn Chi ngồi trên sofa, Tô Tinh Nam nằm gác chân lên đùi anh, tay lướt xem Weibo, đôi chân thon dài bắt chéo lại.
Cô nghĩ đến gì đó, đột ngột đứng dậy, nhìn Lục Phồn Chi nói: "Đi, em dẫn anh lên thư phòng xem thử. Ở đây cũng khá lâu rồi nhưng chắc anh vẫn chưa biết nó ở đâu."
Lục Phồn Chỉ chỉ mỉm cười, để mặc cô kéo mình đi lên lầu.
Lên đến tầng ba, họ đi thẳng về cuối hành lang, mở một cánh cửa gỗ ra. Trước mắt là một căn phòng rất nhỏ, mùi gỗ thoang thoảng lan tỏa, giữa phòng là cầu thang gỗ xoắn màu đen dẫn lên trên.
Theo cầu thang bước lên, tầm nhìn được mở rộng. Bốn bức tường đều được âm vào những kệ sách cao kín cả mảng tường.
Bên ngoài mỗi tầng giá sách đều lắp một tấm cửa kính để phòng hờ bám bụi, nếu không sẽ phải tốn nhiều thời gian và công sức để vệ sinh.
Giữa phòng là một chiếc bàn làm việc cực lớn, trên đó bày lộn xộn vài bức thư pháp đã viết xong, mấy chậu sen đá nhỏ, cùng vài cuốn sổ tinh xảo được xếp rất ngay ngắn màu đỏ, màu xanh lục đậm.
Giấy và bút mực đều có đủ.
Lục Phồn Chi đứng trước giá sách, vừa đi qua lại vừa đánh giá: "Toàn bộ đều là sách của em hả?"
"Cũng không hẳn là sưu tầm gì, gần như sách từ nhỏ tới lớn em mua đều để ở đây."
Tô Tinh Nam đi đến góc phòng, mở chiếc tủ đặt sát tường, lấy ra một chiếc đĩa than.
Lúc này Lục Phồn Chi mới nhìn về phía cô: "Máy hát đĩa à?"
"Ừ." Tô Tinh Nam đặt đĩa nhạc vào, nói: "Hình như anh có chút ngạc nhiên."
Tiếng piano mềm mại, tinh tế vang lên từ máy hát, như mang theo chiều sâu của vài thế kỷ, chui ra từ lớp tro bụi thời gian.
Một lát sau, Lục Phồn Chi mới đáp: "Có hơi ngạc nhiên thật, anh không nghĩ em sẽ thích phong cách của những thập niên trước."
Tô Tinh Nam bật cười: "Giống một bà cô già đúng không?"
"Không hề, đâu có một quy định nào cấm những người trẻ yêu thích phong cách retro."
"Sao anh biết em thích?" Tô Tinh Nam nghịch ngợm chớp chớp mắt nhìn anh.
"Thiết kế của phòng sách này hẳn là được xây theo ý của em. Nếu em không thích, chắc chắn nó sẽ không xuất hiện ở đây."
Tô Tinh Nam bước đến, hai tay đặt hờ lên vai anh: "Anh trai tốt, anh đây là đang tự nói mình hả?"
Lục Phồn Chi khựng một lúc, rồi vòng tay ôm lấy em cô, kéo cô dán sát lên lên người mình, cúi người hôn vành tai cô, rồi nói bên tai: "Em gái nhỏ, đùa với lửa rồi đó."
Cơ thể Tô Tinh Nam run nhẹ vài giây.
Lục Phồn Chi đỡ cổ cô, môi mạnh mẽ áp xuống.
Tô Tinh Nam không chịu thua, nhón mũi chân, vòng tay qua cổ anh.
Không quy tắc, không kiểm soát, hormone như bùng nổ trong không khí. Tiếng thở gấp hòa lẫn với tiếng piano trong căn phòng kín, mang theo một cảm giác vừa bí mật vừa khiến tim người ta run rẩy.
Lục Phồn Chi dứt khoát bế cô lên, đẩy đồ vật trên bàn sách qua một bên rồi đặt cô lên đó.
Tiếp đó lại quấn quýt môi cô, rồi từ từ đi xuống cổ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!