Bốn người đứng trước cửa quán bar, thu hút vô số ánh nhìn, cả bốn im lặng nhìn nhau.
Từ trong quán bước ra, đầu óc Tô Tinh Nam càng choáng váng hơn, nên cô chẳng nói gì.
Trần Tân phá vỡ sự im lặng, cậu "Khụ" một tiếng: "Anh Lục, sao anh lại đến đây?"
"Đi ngang qua."
...
Ồ, là đi ngang qua.
Tiếp theo, cậu quay sang khiển trách Tô Tinh Nam: "Cậu gan to quá ha, suýt nữa là đánh nhau với người ta rồi kìa."
Tô Tinh Nam không đáp
Tiêu Sở Sở vội hỏi: "Trần Tân, cậu lái xe đúng không?"
Trần Tân gật đầu: "Hỏi câu vô nghĩa."
"Tôi vời Tô Tô đều uống rượu nên không lái xe được. Cậu đưa tôi về dùm đi." Kế đó, cô nàng vỗ lên vai Lục Phồn Chi vài cái: "An toàn của Tô Tô giao hết cho anh nha."
Sau đó liền lôi Trần Tân chạy như bay.
Hai người kia đã đi khuất dạng nhưng Tô Tinh Nam và Lục Phồn Chi vẫn chưa nói với nhau một lời.
Lục Phồn Chi lấy ra một tờ khăn giấy: "Đưa tay đây."
Tô Tinh Nam ngoan ngoãn duỗi tay về phía anh, Lục Phồn Chi cẩn thận lau từng ngón cho cô.
"Giỏi nhỉ?" Lục Phồn Chi chủ động mở lời: "Tô Tinh Nam, mới không gặp có một ngày mà đã học đánh nhau với người khác rồi?"
"Là hắn chạm vào tôi trước." Giọng Tô Tinh Nam vô thức mang theo chút ấm ức.
"Cái tính hống hách của cô đâu? Chạy mất rồi hả?"
Tô Tinh Nam cúi đầu không nói lời nào. Khi mở miệng lần nữa, giọng cô đã trở nên nghẹn ngào: "Hắn kéo tôi vào góc khuất, còn đụng chạm tôi."
Lục Phồn Chi nghe thấy câu này thì siết chặt tay một cái rồi buông ra, chậm rãi mở miệng: "A Nam, tôi xin lỗi."
Là tôi không bảo vệ cô tốt. Là tôi đã để cô bị khi dễ.
Tô Tinh Nam giữ chặt tay anh: "Không phải lỗi của anh. Dù sao bây giờ tôi cũng trút giận được rồi, đánh cũng đã đánh đủ."
"Nhưng anh lại la tôi." Một giọt nước mắt rơi ra từ khoé mắt Tô Tinh Nam.
Lục Phồn Chi vòng tay ôm chặt Tô Tinh Nam: "Được rồi. Không la cô. Trách tôi thôi."
Cảm giác tự trách trong lòng anh càng sâu hơn.
"Hong có đâu, anh la tôi, còn hung dữ với tôi." Tô Tinh Nam không kiềm được rơi nước mắt thành từng dòng, tất cả đều dính lên áo Lục Phồn Chi.
Anh giơ tay, vỗ nhẹ vào lưng để dỗ cô: "Tôi sai, tôi sai rồi, được không."
"Thì anh sai mà."
Chờ Tô Tinh Nam bình tĩnh lại, Lục Phồn Chi dắt cô đứng qua một bên: "Đợi tôi." Rồi lập tức bước đi.
Tô Tinh Nam giữ chặt cổ tay anh: "Anh đi đâu?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!