Chưa đợi trời tối hẳn, hai người đã rục rịch chuẩn bị ra ngoài.
Tiêu Sở Sở hỏi: "Bọn mình gọi taxi qua đó hả?"
Tô Tinh Nam suy nghĩ, rồi nháy mắt với Tiêu Sở Sở: "Không cần đâu, cậu đợi mình một lát."
Tiêu Sở Sở làm bộ ôm ngực: "Làm ơn đừng có dùng đôi mắt to long lanh kiểu Carslan* của cậu nháy với mình, tim mình sắp nhũn ra rồi nè. Cậu giữ lại để đi thả thính người khác đi."
(*Carslan là một thương hiệu mỹ phẩm nổi tiếng của Trung Quốc, đặc biệt nổi tiếng với: Mascara, Eyeliner, Các sản phẩm làm mắt to, cong, long lanh. Vì vậy trong văn nói của giới trẻ Trung Quốc, "đôi mắt Carslan" trở thành một câu meme để chỉ đôi mắt to, long lanh, có sức quyến rũ hoặc mê người, giống như được trang điểm bằng mỹ phẩm của Carslan)
Tô Tinh Nam giơ tay điểm nhẹ lên trán cô nàng: "Cậu đó."
Cô đi lên lầu, gõ cửa phòng Trần Tân, rồi mở cửa thò đầu vào: "Trai đẹp, có bận gì không?"
Trần Tân vừa nghe thấy câu hỏi của cô liền biết là không có ý gì tốt, bèn trả lời với giọng điệu tức giận: "Đừng có tìm tôi, bận rồi."
Tô Tinh Nam đi vào đi cậu đang xem báo cáo công việc, vừa bóp vai cho anh, vừa ngọt giọng: "Tí chuyện nhỏ này sao có thể so được với tình nghĩa bạn bè bao lâu này của bọn mình."
Trần Tân cười khinh một tiếng: "Hừ. Có rắm thì mau thả."
Tô Tinh Nam mở miệng thương lượng: "Chiếc xe mới của cậu... Cho tôi mượn lái được không?"
Trần Tân dứt khoát từ chối: "Không cho."
Tô Tinh Nam vừa nịnh nọt massage cho cậu, vừa nói: "Chỉ tối nay thôi, thử xem cảm giác của cậu khi lái nó là thế nào."
"Cậu muốn lấy xe làm gì? Đó đó, đúng rồi, chỗ này nè, thoải mái quá."
"... Đi cua gái được không?"
Trần Tân liếc cô: "Đi chết đi."
"Tôi giúp cậu tìm một cô bạn gái, chịu không?"
"Nhưng tôi có ra ngoài đâu, cậu giúp tôi ở nhà à?"
Tô Tinh Nam bực mình, giơ nắm đấm thụi lên vai cậu: "Nói mau! Rốt cuộc cậu muốn gì? Muốn tôi làm gì thì mới chịu hả?"
Trần Tân nhìn cô bằng vẻ mặt ngơ ngác: "... Ơ, không phải vấn đề là cậu muốn mượn làm gì hả?"
"Mượn xe cậu một đêm là cậu chết ngay hay gì?"
"Thế không mượn được thì cậu sẽ chết hả?"
"Có cho mượn hay không?"
"... Cho cho cho." Trần Tân mở ngăn kéo lấy chìa khoá, miệng lầm bầm: "Đại tiểu thư ơi, tôi bị cậu hành sắp chết luôn rồi. Về lại nhà cậu lẹ dùm tôi đi, đừng có đây hoài nữa."
"Hehe, cảm ơn cậu nha." Tô Tinh Nam dùng đúng một ngón tay móc chìa khóa rồi chạy mất.
Đêm tối như mực, một chiếc Porsche 911 mui trần màu xanh lam nhạt lướt trên phố, sáng rực như viên đá quý c*m v** màn đêm.
"Ê mình hỏi cái Tô Tô, cậu dùng cách nào mà có thể khiến Trần Tân cho mượn cục cưng mới này vậy?"
Tô Tinh Nam nhướng mày: "Vừa đe dọa vừa dụ dỗ."
Tiêu Sở Sở chắp tay kiểu giang hồ: "Bái phục! Chị Nam, em nguyện mãi là đàn em của chị."
Cả hai đang đùa thì phía sau có một chiếc xe đen bật pha lóe lên, ngay sau đó liền tìm cách vượt lên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!