Chương 20: Chưa thử thì sao biết được kết quả thế nào?

Trần Tân tức giận ném điện thoại lên giường, mấy người đó lợi dụng xong là vứt cậu ngay, còn không để cho người ta ngủ yên nữa.

Đúng là không ai khổ bằng cậu hết.

Trần Tân nằm trên giường vài giây, chợt nhớ tới kèo cược với Tô Tinh Nam vào tối hôm trước...... Không thể nào

Vừa nghĩ đến đó liền bật dậy như cá chép, mở cửa phòng bước ra ngoài.

Cậu soi mình trong chiếc gương khung đồng treo trên tường phòng ăn, vừa vuốt tóc vừa ngắm nghía gương mặt.

Tô Tinh Nam ghét bỏ nói: "Được rồi. Đừng có soi nữa, soi nhiều cũng có đẹp lên đâu."

"Hừ! Người thích ông đây có thể xếp hàng cả một khu phố đó, cậu bị mù hả mà thấy tôi xấu? Sao không tự nhìn lại mình xem?" Trần Tân vừa nói, vừa đi vào phòng vệ sinh đánh răng.

Tô Tinh Nam vừa định đáp, Trần Tân lại nói tiếp: "À đúng rồi, hồi lúc nãy anh Lục có gọi đến, hỏi tôi là cậu ở đây đúng không. Tôi nói cho anh ấy biết rồi."

"Ừ." Tô Tinh Nam đáp nhạt nhẽo: "Liên quan gì đến tôi. Ủa mà, cậu với anh ấy thân thiết với nhau từ khi nào vậy?"

Tô Tinh Nam né tránh chủ đề này.

"Là mấy hôm cậu nhờ tôi dẫn anh ấy đi mua đồ này kia đó." Trần Tân hứng khởi nói: "Trời ơi, tay lái của anh ấy tối qua thật sự quá đỉnh luôn. Ngay cả Thẩm Nhất cũng không sánh được. Còn nữa còn nữa......"

Tô Tinh Nam mất kiên nhẫn: "Rồi rồi. Cậu nói nhiều quá."

Nhưng trong lòng cô lại nghĩ: tất nhiên rồi, anh ấy giỏi hơn cậu không biết bao nhiêu lần, rồi khẽ đảo mắt. Sau đó cô ra phòng khách, nằm lên sofa xem TV, nhưng tâm trí lại đặt hết vào chiếc điện thoại.

Một tin nhắn cũng không có.

Trần Tân thấy cô cứ liếc nhìn điện thoại thì nói: "Tô Tinh Nam ơi, cậu cứ làm khổ mình đi. Cái tâm tư nhỏ nhoi của cậu tưởng tôi không nhìn ra chắc?"

Cậu đi đến nằm dài lên sofa: "Ê, tiết lộ chút coi, tối qua đã nói gì vậy?"

"Liên quan gì cậu?"

Trần Tân nghẹn lời: "Không phải bọn mình đã cược với nhau rồi hả?"

Tô Tinh Nam quay đầu, nghiêm túc nói: "Không liên quan đến vấn đề cá cược. Dù không có vụ đó, tôi vẫn sẽ nói với anh ấy vào một thời điểm hoặc hoàn cảnh thích hợp. Suy nghĩ của tôi sẽ không vì trò cá cược mà thay đổi."

Trần Tân im lặng vài giây, rồi đứng dậy, trước khi lên lầu liền nói: "Tô Tinh Nam, cậu hết thuốc chữa rồi."

Bên kia, sau khi Lục Phồn Chi cúp điện thoại, tăng tốc trên máy chạy bộ, chạy đến khi kiệt sức.

Anh nhắm mắt nằm trên ghế, hít thở nặng nề.

Tôi muốn nghe anh nói một câu thật lòng. Anh có thích tôi không?

Lục Phồn Chi, anh là đồ nhát gan!

Thật lâu sau, Lục Phồn Chi mở mắt, tắm rửa rồi xuống phòng bếp.

Mở tủ lạnh ra, bên trong đều là những món ăn vặt mà Tô Tinh Nam thích, giọng nói của cô như đang phảng phất bên tai.

Lục Phồn Chi mỉm cười, chuẩn bị tôm rim dầu và bò luộc cay. Sau đó múc vào hộp cơm, rồi liền mang ra khỏi nhà.

Trần Tân vừa nằm chơi game, vừa nói: "Hey, Siri, gọi điện thoại cho Tô Tô."

Trên lầu, Tô Tinh Nam nằm trên giường, rèm cửa mở toang, ánh nắng chiếu rực rỡ lên người cô, những hạt bụi nhỏ lơ lửng trong không khí — cả thế giới như ngưng lại.

Điện thoại bỗng rung lên, Tô Tinh Nam sực tỉnh, cầm điện thoại lên, rồi nhanh chóng nằm xuống lại: "?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!