Chương 2: Lần gặp gỡ đầu tiên

Tô Tinh Nam mang theo sự mệt mỏi chưa từng có trở về nhà, nhìn ngắm những món đồ trang trí xa hoa, căn biệt thự rộng lớn nhưng trống trải, không hề có hơi người.

Ban ngày sẽ có người giúp việc đến dọn dẹp, đến tối thì chỉ còn lại mình cô.

Ba của Tô Tinh Nam tên là Tô Viễn Thịnh, ông thường xuyên đi công tác xa nhà. Quanh năm suốt tháng, thời gian ở nhà của ông cùng lắm chỉ khoảng 2 tháng.

Sầm Ngâm

- mẹ cô là tiểu thư của nhà họ Sầm thuộc dòng dõi thư hương, vẻ ngoài của Tô Tinh Nam phần lớn là di truyền từ mẹ, nhưng tính tình của bà lại cực kỳ mạnh mẽ, điển hình của một nữ cường nhân.

Cũng vì vậy mà tính cách của hai người không hợp nhau, khi Tô Tinh Nam lên cấp 2 thì họ ly hôn.

Đó là vào một ngày mưa to, Tô Tinh Nam tung tăng nhảy nhót về nhà.

Cô thắc mắc khi thấy mẹ cầm vali đứng ở trước cửa, bèn hỏi: "Mẹ sắp đi công tác ạ? Khi nào mẹ về? Nhớ mua quà về cho con nha."

Sầm Ngâm đáp lại bằng giọng điệu mệt mỏi: "Tinh Tinh, mẹ phải rời khỏi đây rồi. Con đi theo ba sống thật tốt nhé, nếu sau này con có nhớ mẹ thì cứ gọi điện thoại cho mẹ."

Tô Tinh Nam ôm chặt lấy mẹ, khóc lớn thành tiếng "Mẹ ơi, mẹ không cần Tinh Tinh nữa ạ? Tinh Tinh sẽ ngoan mà! Lần nào thi con cũng sẽ đứng nhất hết, mẹ đừng bỏ rơi con được không?"

Sầm Ngâm cắn rắn, dùng sức đẩy Tô Tinh Nam ra, bước đến chiếc xe đã đậu sẵn từ lâu: "Đi thôi."

Chiếc xe lao đi vun vút, Tô Tinh Nam chạy theo sau một đoạn thật dài, dù có té ngã cũng ngoan cố đứng dậy, không ngừng khóc gọi mẹ......

Cuối cùng, phải nhờ Trần Tân đưa Tô Tinh Nam về nhà.

Đêm đó, ba cô cũng chẳng trở về.

Sau nữa, chỉ có mỗi mình cô sống trong căn nhà này, một mình trải qua vô số đêm tối.

Đến khi lớn hơn một chút, mẹ cô tái hôn. Cô và bà cũng không gặp lại nhau lần nào.

Ấn tượng cuối cùng mà bà để lại chính là bóng lưng rời đi một cách dứt khoát vào hôm đó.

Tô Tinh Nam chợt bừng tỉnh từ trong hồi ức.

Cô vỗ nhẹ lên khuôn mặt, nói với chính mình: "Tô Tinh Nam ơi Tô Tinh Nam, mau đi ngủ đi, tối nay bị cái gì không biết. Ngủ một giấc tỉnh dậy, đâu sẽ lại vào đó thôi. Ngày mai sẽ lại là một ngày mới."

Cô bước vào phòng, lấy một bộ đồ ngủ cùng với khăn tắm, chuẩn bị đi tắm rửa.

Dường như chỉ có lúc đi tắm mới khiến cô cảm giác là mình đang tồn tại.

Sau khi tắm rửa xong xuôi, cô nằm trên giường, nhìn ra ngoài cửa sổ, sao trời vẫn xuất hiện trên cao, nhưng cô lại cảm thấy buổi tối hôm nay có chút khác lạ.

Suy nghĩ miên man một hồi, cô dần chìm vào giấc ngủ.

Bất chợt có một luồng sáng loé lên, một bóng người màu đen bất ngờ xuất hiện trong phòng.

Từ trước đến nay, Tô Tinh Nam ngủ rất nông, cô mở mắt, nhìn thấy có người nằm trên sàn nhà, cố gắng kìm lại tiếng hét.

Cô cầm điện thoại bên cạnh, nhanh chóng bật đèn lên, nhẹ nhàng bước xuống giường.

Người đàn ông có vóc dáng cao lớn, cả người đầy máu, vẫn còn đang hôn mê.

Tô Tinh Nam cố nén nỗi sợ trong lòng, chuẩn bị gọi điện cầu cứu, vừa mới ấn xuống dãy số.

Đúng lúc này, người đàn ông bỗng phát ra một tiếng rên đau đớn, rồi từ từ mở mắt ra.

Xuất hiện trước mắt anh là một cô gái mặc váy ngủ đang đứng bên cạnh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!