Hai người đi đến phòng khách, Tô Tinh Nam hỏi anh: "Ê, mình ra ngoài ăn được không?"
"Ở đâu?"
"Ngoài vườn đi." Tô Tinh Nam chỉ tay ra ngoài phía bãi cỏ: "Lấy thêm một tấm thảm trải trên mặt đất, thấy sao?"
"Được được được. Nhưng cô mặc thêm áo khoác vào đi."
Tô Tinh Nam nhìn anh đầy thắc mắc.
"Đừng để bị cảm."
"Đại ca ơi, giờ đang là mùa hè đó. Gió nào mà thổi tôi bị cảm được."
"Ờ, vậy thì khỏi ra ngoài ăn."
Tô Tinh Nam trợn tròn mắt: "Ok, coi như anh giỏi."
Nói xong liền "Cộp cộp cộp" chạy lên lầu, choàng thêm một chiếc áo khoác màu trắng.
Lúc cô đi xuống lại, Lục Phồn Chi đã trải thảm xong, đồ nướng và bia cũng đã được dọn ra sẵn.
Anh im lặng nhìn Tô Tinh Nam, ánh mắt như đang gọi mời.
Tô Tinh Nam vừa lẩm bẩm, vừa chạy tới: "Chà chà, giỏi thiệt nha. Tôi đây rộng lượng không so đo với anh nữa."
"Còn không đi qua mà đứng lầm bầm gì trong miệng đó. Có phải đang mắng tôi không?"
Tô Tinh Nam ngồi xếp bằng đồi diện anh: "Có đâu mà."
Tô Tinh Nam cầm ngay một xiên thịt bò bỏ vào miệng: "Hạnh phúc thật luôn á."
Lục Phồn Chi cụng chai bia với cô.
Tô Tinh Nam tu một ngụm hết phân nửa: "Đã quá! Lần sau để tôi pha cocktail cho anh, đảm bảo vừa ý luôn."
Lục Phồn Chi có chút bất ngờ, hoá ra cô nhóc còn biết về khoản này.
Một tay anh cầm chai bia, một tay chống đầu: "Cô còn bao nhiêu bí mật chưa tiết lộ với tôi vậy?"
Tô Tinh Nam nghiêng đầu nhìn anh: "Không ấy giờ vậy đi, tôi với anh mỗi người tiết lộ một chuyện, thế cho công bằng."
Đêm hè yên tĩnh, tiếng côn trùng kêu vang hết đợt này đến đợt khác.
Lục Phồn Chi lắc lư chai bia, gật đầu: "Cô nói trước."
"Tôi chưa từng hôn môi."
"Tôi cũng vậy."
"Tôi chưa từng l*m t*nh."
Lục Phồn Chi:....
Tô Tinh Nam bình tĩnh mà nói: "Đến anh đó."
"Tôi là người nhiều lần đứng giữa lằn ranh của sự sống và chết."
Tô Tinh Nam đứng dậy cụng chai với anh, Lục Phồn Chi ngửa đầu ực một cái.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!