Chương 18: Có phải anh muốn hôn tôi?

Xe của Thẩm Nhất là một chiếc Lamborghini Essenza SCV12 màu xanh rêu đậm, phần đầu xe được thiết kế với các tấm cánh điều hướng khí động lực.

Ngay cả Tô Tinh Nam cũng không khỏi trầm trồ: "Xe này của cậu chắc cũng bộn tiền ha?"

Thẩm Nhất cười nhạt: "Thế nào? Lát nữa có muốn lái thử một vòng không?"

Hai mắt Tô Tinh Nam sáng rực, gật đầu lia lịa.

Tiếng động cơ, tiếng nhạc, nhóm trai gái trẻ tuổi đang trong cơn cuồng nhiệt tự do mà thả hết sức sống của mình ra ngoài.

Bọn họ ngông cuồng, gan lì, mang theo sức sống mạnh mẽ như cỏ dại, dẫm không chết.

Lục Phồn Chi đột nhiên hiểu rõ tại sao Tô Tinh Nam lại thích lui đến những nơi thế này, là vì nó tràn ngập hơi thở của sự sống.

Hai người xe sôi nổi ngừng ở trên vạch xuất phát, một đỏ rực, một xanh đậm, tiếng gầm động cơ vang long trời.

Một cô race queen mặc bikini bước ra giữa hai xe.

3

2

1

Phất cờ

Hai chiếc xe lao ra như tên bắn khỏi cung, Tô Tinh Nam cắn môi, trông còn căng thẳng hơn cả lúc tự mình đi đua.

Đỏ đuổi xanh, xanh kẹp đỏ, vòng vòng trên đường núi.

Không ai biết tốc độ họ chạy là bao nhiêu, chỉ nghe tiếng gầm rú truy đuổi sát nút.

Trần Tân đi đến cạnh Tô Tinh Nam, đã lâu hai người chưa trò chuyện cùng nhau.

Tô Tinh Nam lên tiếng phá vỡ sự im lặng: "Cậu muốn hỏi gì thì hỏi đi."

"Cậu đang lo lắng điều gì? Sự an toàn của anh ấy? Hay là chuyện thắng thua?"

Bên tai đều là tiếng ồn, nhưng chỉ có những câu hỏi này đánh thẳng vào lòng Tô Tinh Nam.

Cô đang lo lắng về vấn đề nào?

"Tôi muốn anh ấy bình an."

"Thật không?"

Tô Tinh Nam quay đầu nhìn về phía Trần Tân: "Thật."

Trần Tân nhìn vào mắt cô, rồi sửng sốt vài giây.

Đây hình như là lần đầu tiên cậu nhìn thấy Tô Tinh Nam thế này, trong mắt đều là ánh sáng long lanh.

Ngày trước, Tô Tinh Nam cười lên, đôi mắt cong cong như trăng lưỡi liềm, đen láy và đầy sức sống. Đến khi bố mẹ cô ly hôn, ánh sáng đó dần dần mất đi, nụ cười chân thật cũng dần không còn nữa.

Trần Tân nở nụ cười: "Chúc mừng đại tiểu thư của chúng ta nha, sắp được thoát khỏi cảnh cô đơn rồi."

Tô Tinh Nam nghe thấy câu này thì chở ủ rũ: "Ai biết được trong lòng anh ấy nghĩ thế nào."

"Nói đùa hả. Còn có người mà Tô Tinh Nam cậu đây không nắm được à?" Trần Tân bày ra vẻ mặt lố lăng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!