Chương 14: Tựa như một giấc mơ

Một tay Tiêu Sở Sở giữ lấy nhánh cây bên cạnh, một tay cố gắng nắm chặt tay Tô Tinh Nam.

Giọng nói của cô nàng nức nở: "Tô Tô, mình sợ quá."

Mồ hôi của Tô Tinh Nam túa ra ướt quần áo, chiếc đèn pin đã rơi xuống vực tối.

Cô nhìn bốn phía đều là màu đen đặc quánh, giọng nói run run: "Không sao đâu, đừng sợ. Mình sẽ không buông ra, cậu thử dùng sức dựa vào chỗ thân cây rồi trèo từ từ lên đây đi."

Tiêu Sở Sở làm theo lời cô nói, cố gắng từng chút một.

Tô Tinh Nam quỳ rạp trên mặt đất, hai tay giữ chặt cô nàng, nghiêng cả người về sau để kéo người lên.

"Mình không trèo nổi."

"Giờ vậy đi. Mình đếm một hai ba rồi hai đứa cùng dùng sức."

"Được."

"Một

-- hai

-- ba --!"

Tô Tinh Nam nghiến răng, kéo mạnh cô nàng lên.

Phía sau truyền đến hàng loạt tiếng bước chân.

Đèn pin rọi về phía này, đập vào mắt là cảnh Tô Tinh Nam nằm sấp trên mặt đất, còn Tiêu Sở Sở thì đang treo lơ lửng.

Lý Diễm vọt thẳng đến, cố hết sức kéo Tiêu Sở Sở lên.

"Lý Diễm..." Tiêu Sở Sở khóc đỏ cả mắt, không nói nổi thêm câu nào, chỉ ôm chặt Lý Diễm.

Cậu ta nhẹ nhàng vỗ lưng cô nàng, hôn không ngừng lên trán: "Không sao, không sao rồi."

Lúc Lục Phồn Chi đi đến, Tô Tinh Nam vẫn còn ngồi dưới đất như cũ. Cô cúi đầu, không biết đang nghĩ gì.

Anh nhanh chân bước tới.

Thẩm Nhất cũng vừa định bước đến chợt khựng lại, lặng lẽ đứng nhìn.

Lục Phồn Chi cúi người vuốt mái tóc Tô Tinh Nam, rồi nửa quỳ xuống, để đèn pin qua một bên, lấy khăn ướt từ trong balo ra, cẩn thận lau sạch tay Tô Tinh Nam, rồi cách một lớp khăn massage cho cô.

Anh biết rõ, lúc nãy cô dùng nhiều sức như vậy, hai tay chắc chắn đã tê rần.

"Cũng may là có mặc áo khoác nên khuỷu tay không bị gì. Hai tay của nhóc con nhà chúng ta quý giá lắm."

Một câu nói ấy kéo Tô Tinh Nam thoát khỏi nỗi ám ảnh vừa rồi.

Cô không khỏi bật cười: "Cái anh này. Lúc nào cũng nói gì đâu không à."

"Không phải tôi chỉ nói thật thôi sao?" Lục Phồn Chi thấy cô cười mới yên tâm.

Một lát sau, Tô Tinh Nam chậm rãi ngẩng đầu, lộ ra đôi mắt ửng đỏ, ngập ngừng mở miệng: "Tôi...."

Lục Phồn Chi thấp giọng nói: "Đừng sợ, cô ấy không sao. A Nam của chúng ta rất dũng cảm."

"Lúc đó tôi thật sự rất sợ không giữ nổi cậu ấy. Đáng lẽ tôi nên ngăn cậu ấy lại sớm hơn." Tô Tinh Nam áy náy cực kỳ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!