Chương 13: Cô nhóc này không biết ngại tí nào ha

Tô Tinh Nam đi thẳng đến phòng anh, ngay cả việc gõ cửa cũng bỏ qua, vặn tay nắm rồi đẩy cửa bước vào.

Dáng hình quen thuộc đang nằm trên giường.

Tô Tinh Nam khẽ thở phào nhẹ nhõm một hơi.

May quá, anh vẫn ở đây.

Tô Tinh Nam nhớ tới lời của Trần Tân.

Người của cậu....

Vậy có cần đóng dấu không nhỉ?

Lúc này cô mới phát hiện anh đang c** tr*n, chiếc chăn mỏng chỉ đắp từ bụng trở xuống.

Không biết có mặc quần không.

Hai tai cô đỏ bừng, chậm rãi bước lên phía trước.

Hình như đây là lần đầu tiên cô thấy anh c** tr*n vào ban ngày.

Làn da màu đồng rắn rỏi, từng khối cơ săn chắc, bờ ngực vững chãi với đường nét đẹp mắt.

Rèm cửa mở toang, ánh nắng xuyên thẳng vào phòng, rọi xuống loang lổ trên nền gỗ cạnh giường.

Tô Tinh Nam nhích lại gần anh hơn, ngồi xổm trên mặt đất, bàn tay khẽ lướt từ hàng mày rậm xuống sống mũi cao, cuối cùng dừng lại nơi bờ môi.

Đôi mắt của anh rất đẹp, chất chứa rất nhiều điều.

Nhưng Tô Tinh Nam biết, ở bên trong lại sạch sẽ vô cùng.

Người đàn ông này... thật đẹp.

Tô Tinh Nam cúi dần xuống, hơi thở lướt qua khóe môi anh, khẽ chạm một cái.

Xem như là đã đóng dấu.

Bàn tay lại đưa lên, dừng lại ở khóe môi.

Suy nghĩ dần trôi xa.

Bất ngờ, đầu ngón tay truyền đến cảm giác ẩm ướt và ê ẩm lan dọc sống lưng.

Lục Phồn Chi hé mắt nhìn cô, ánh mắt như đang dò xét:

"Anh... Anh thức hồi nào vậy?"

"Sợ cái gì? Còn cà lăm nữa. Bộ cô nhân lúc tôi đang ngủ làm chuyện gì xấu à?"

Tô Tinh Nam im lặng nhìn anh một lúc.

Lát sau mới chậm rãi mở miệng: "Tôi không thấy anh đâu. Tưởng anh biết mất luôn rồi."

Sau đó lập tức đứng dậy, đi ra ngoài.

Vừa đi tới cửa, Lục Phồn Chi lại gọi cô: "Tô Tinh Nam. Chỉ cần vẫn còn ý thức, tôi sẽ không bỏ lại cô một mình."

Hình như đây là lần đầu tiên Lục Phồn Chi nghiêm túc gọi tên cô như thế.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!