Chương 11: Không được bỏ tôi lại

Có lẽ vì đã uống chút rượu, Tô Tinh Nam bỗng muốn trút hết tâm sự:

"Ừ. Từ nhỏ Tống Vũ Gia đã luôn đối nghịch với tôi. Bố lúc nào cũng bắt tôi nhường cô ta, nói là bố cô ta đã cống hiến rất nhiều cho công ty của nhà tôi. Nhưng tại sao chứ? Chỉ vì công lao của bố cô ta mà chuyện gì tôi cũng phải nhường nhịn cô ta sao?"

"Đó là vì cô quá xuất sắc nên cô ta mới luôn muốn hơn thua với cô." Lục Phồn Chi ngừng lại một chút rồi tiếp lời: "Nếu là tôi, chắc chắn tôi sẽ rút gân lột da cô ta. Cô làm vậy vẫn còn nhẹ chán."

Tô Tinh Nam phì cười, tiếng cười giòn tan: "Tôi phát hiện ra anh thật sự... thật sự vô cùng đáng yêu! Hahaha, cười chết mất thôi!"

Lục Phồn Chi thấy cô cười vui vẻ, khóe miệng mới cong nhẹ lên: "Ăn một bữa thịt nướng vui như vầy thì đừng nghĩ đến mấy chuyện khó chịu nữa. Không đáng đâu."

Chuông điện thoại đột nhiên vang lên.

"Chà chà! Đại tiểu thư phát tài mà giấu kỹ dữ nha!"

Giọng nói khoa trương của Trần Tân vang từ đầu bên kia.

"Là sao?" Tô Tinh Nam có chút không kiên nhẫn.

"Không phải hả. Cái vụ cậu đi thi đó! Chuyện quan trọng như vậy mà lại không nói tôi biết, để tôi đến cổ vũ cho cậu. Thật sự không coi tôi là bạn bè à?"

"Nói cho cậu cũng có giúp được gì?"

"Ủa ê. Cậu ăn phải thuốc nổ hả?" Trần Tân dừng một chút rồi nói tiếp: "Coi như để chúc mừng cậu đoạt giải, ông đây không so đo với cậu nữa. Đang ở đâu đấy?"

"Đang đi ăn."

"Địa chỉ địa chỉ, tôi tới tìm cậu."

"Lần sau đi. Tôi ăn no rồi."

"...... Vậy thôi." Trần Tân lại nói: "À mà, không phải cậu muốn đua xe hả? Hôm nay được không? Để tôi rủ thêm người."

Tô Tinh Nam nhìn ly rượu trước mặt, xoay xoay nó rồi đáp: "Hôm nào đi. Nay có uống chút rượu rồi."

"Ok. Thế cúp đây."

Sau khi ngắt máy, Lục Phồn Chi mới ngẩng đầu lên nhìn cô: "Trần Tân à?"

"Ừ, tôi không nói cho cậu ấy cuộc thi hôm nay nên giở trò giận dỗi rồi." Giọng nói Tô Tinh Nam đầy sự ghét bỏ.

"Cô và cậu ấy quen nhau lâu chưa?"

"Sao nào? Điều tra tôi hả?" Tô Tinh Nam cười xấu xa, tiện tay mở thêm một chai rượu, vừa rót vừa nói:

"Từ hồi còn cởi truồng đã biết nhau rồi, quan hệ giữa bố mẹ hai bên khá tốt nên mua nhà cạnh nhau. Nhưng tình cảm gia đình cậu ấy tốt hơn gia đình tôi rất nhiều."

"Hâm mộ lắm hả?"

"Không có, bố mẹ cậu ấy cũng xem tôi như con gái trong nhà."

"Thanh mai trúc mã?"

Tô Tinh Nam khẽ cười, không biết nghĩ đến điều gì: "Hồi trước gia đình hai bên còn tính chuyện đính ước cho bọn tôi từ nhỏ cơ, nhưng không ngờ tôi với Trần Tân cứ gặp mặt là đánh đá nhau suốt. Đánh mãi rồi trở thành bạn thân luôn."

"Vậy cũng khá tốt."

"Sao? Ghen à?" Tô Tinh Nam nói nửa thật nửa đùa.

Nào ngờ Lục Phồn Chi lại ngẩn người, anh không nói gì, cũng chẳng phản bác.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!