10.
Không lâu sau, trong triều đình xảy ra biến động lớn, Thừa tướng và Tam Vương Gia bị lật đổ. Thì ra trong nạn đói ở Thanh Châu trước đây, triều đình đã cấp hai trăm vạn lượng bạc trắng để cứu trợ.
Tuy nhiên, Tam Vương Gia cùng phe phái của hắn đã tham ô số tiền này với sự tham gia của hơn trăm quan viên ở Thanh Châu.
Chuyện này đáng lẽ đã bị chôn vùi trong đất cùng với hàng vạn sinh mạng người dân ở Thanh Châu. Ai ngờ đúng lúc đó, Bùi Độ lại ở Thanh Châu.
Khi xảy ra sự việc lớn như vậy, hắn gửi từng bức thư đi nhưng không nhận được bất kỳ hồi âm nào, lúc ấy bắt đầu nghi ngờ và điều tra từng bước một khiến Tam Hoàng Tử ở Yến Bắc bị kinh động.
Phe Tam Vương Gia ban đầu định lôi kéo Bùi Độ về phe mình nhưng Bùi Độ lại là người không dễ bị khuất phục. Vì thế, bọn chúng quyết định đã không làm thì thôi, một khi đã làm thì sẽ làm tới cùng nên mới quyết định g.i.ế. c hắn.
Mà lúc này Bùi Độ lại vượt qua cửu tử nhất sinh trở về. Khi nghe được tin tức này, ta ngồi trên đồng ruộng đỏ hoe đôi mắt, ngẩn ngơ một lúc lâu.
Tưởng rằng đó là thiên tai, ai ngờ lại là họa do con người gây ra. Những cuộc tranh đấu quyền lực trong triều đình lại khiến hàng ngàn sinh mạng khổn khổ phải bỏ mình. Cha mẹ ta, lẽ ra cũng có thể sống sót.
Ta lau nước mắt, quay lại thì thấy Bùi Độ đang đứng từ xa. Thấy hắn lại nhìn ta chằm chằm, ta bực bội nói:.
"Thế nào? Đã tìm ra được người đứng sau lưng ta chưa?"
"Thừa tướng ngã ngựa rồi, còn cái tên Lục tướng quân đó đã tra ra chưa?"
Mặt hắn cứng đờ, đôi môi mỏng khẽ động nhưng cuối cùng chẳng nói thêm lời nào. Bùi Độ đang né tránh ta. Hắn cảm thấy chột dạ..
Ta tất nhiên hiểu lý do, mấy lần xông vào nhưng đều không thành, trong lòng ta dần có tính toán. Tối hôm đó, cuồng phong thổi đến, ta một cước đá văng cửa phòng hắn. Sau đó lại bất ngờ rút lui. Ai lại đi tắm vào giữa đêm thế này!
Chỉ trong chớp mắt, Bùi Độ đã đứng ở cửa, mặt đầy sắc lạnh, khoác một chiếc áo khoác ngoài. Thật sự hắn có một vẻ đẹp hiếm có, đôi mắt mê hoặc, khuôn mặt tuấn tú còn vương vài giọt nước.
Mái tóc đen xõa xuống, những giọt nước men theo đó rơi xuống, áo trắng bên ngoài đã ướt gần hết, dính sát vào cơ thể hắn, ngay cả vết bớt hình trăng khuyết trên n.g.ự. c cũng mơ hồ lộ ra.
Đúng vậy, ta nhớ rõ vết bớt đó.
Cái xác đó cũng có vết bớt giống y vậy. Khi thấy ta ngẩn ngơ nhìn chằm chằm vào n.g.ự. c hắn, hắn đột nhiên đỏ bừng mặt, nghiến răng nghiến lợi nói:
"Ngươi không biết xấu hổ à!"
Ta trở lại thực tại, nhớ ra ta tới đây là vì chính sự, liền mở bàn tay ra cho hắn xem. Hắn nhìn vào lòng bàn tay của ta, nơi có vài con châu chấu, sắc mặt lập tức thay đổi.
"Ngươi... nửa đêm xông vào đây chỉ để cho ta xem cái này?"
Ta nghiêm túc gật đầu.
"Đúng vậy, chúng không bình thường."
"Ngày hôm qua, ta phát hiện hàng chục con châu chấu từ trong đất bay ra, ta nghi ngờ chúng có thể sẽ xuất hiện trở lại."
Hắn nhíu mày.
"Ngươi lo lắng quá rồi, trong thời gian ngắn như vậy làm sao có thể..."
Ta lo lắng nhìn hắn, ánh mắt đượm vẻ cấp bách.
"Ngươi không biết sao? Những con châu chấu sau khi ăn no ở một nơi sẽ bay đến một nơi khác."
"Ăn xong lại bay, cứ như vậy lặp đi lặp lại, trong khi chúng ăn no, trứng của chúng đã được đẻ xuống dưới đất, mỗi con ít nhất đẻ ra chín mươi chín con con. Nếu ngăn cản và phòng ngừa kịp thời, sợ rằng Yến Bắc cũng sẽ gặp nạn như ở Thanh Châu!"
Sắc mặt của Bùi Độ khẽ thay đổi nhưng hắn vẫn có chút không chắc chắn.
"Giả sử những gì ngươi nói là sự thật, nhưng năm đó châu chấu ở Thanh Châu xuất hiện là do hạn hán nghiêm trọng..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!