Sau khi Tiểu Thúy đi rồi, ta một tay ôm một đứa trẻ, hai chân như có gió chạy về hướng ngược lại. Đột nhiên, ta đ.â. m sầm vào một bức tường người.
Ta từ từ ngẩng đầu, một đôi mắt lạnh như ngọc nhìn chằm chằm ba người chúng ta.
"Nghe nói ta đã có đủ cả trai lẫn gái rồi?"
Toàn thân ta đờ ra, người trước mặt cao lớn, dáng người thanh thoát, da trắng như ngọc, đúng là vẻ đẹp như miếng ngọc không tì vết, thực sự giống như tiên tử.
Đôi mày, mắt cùng sống mũi tinh xảo, quả thật rất giống với Bùi Ngọc và Bùi Châu, chẳng trách được hai vị kia của Bùi gia lại khẳng định chắc nịch như vậy.
Bùi Ngọc và Bùi Châu không hiểu gì, thấy ta đứng yên bất động, liền không hài lòng mà kêu lên.
"Mẹ ơi! Ngọc nhi còn muốn bay!"
"Mẹ ơi! Châu nhi cũng muốn bay!"
Thấy ta đứng như trời trồng, hai đứa bé liền nhào xuống, tức giận dùng tay chân lấm lem bùn đất đẩy người kia ra.
Đi ra đi!
Chiếc áo bào trắng ngà lập tức bị dính vài vết bẩn màu đen từ dấu tay nhỏ xíu. Đầu óc ta choáng váng, nghiến răng, Bịch một tiếng quỳ rạp xuống đất.
"Bùi... Bùi công tử... ta... ta không phải..."
Đột nhiên, từ phía sau người kia vang lên một tiếng cười giòn tan lại yêu kiều..
"Hừ! Độ ca ca, Bùi thúc, Bùi di mẫu, hãy nhìn đi! Ta đã bảo mà, nàng ta là giả!"
Là Thẩm Ngưng Sương.
Sau lưng nàng ta còn đứng một đám người đông nghịt, tất cả đều là khách khứa đến chúc mừng khi nghe tin Bùi Độ không những không c.h.ế. t mà còn lành lặn trở về.
Người dẫn đầu là Bùi lão gia và Bùi phu nhân, hai người bọn họ nhìn ta, sắc mặt đầy vẻ ngạc nhiên xen lẫn nghi ngờ.
Đào Đào... con...
Cha của Tần Ngưng Sương là Thẩm Văn bước lên mấy bước, đôi mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào ta.
"Bùi huynh, các người đều bị vẻ ngoài ngây thơ của nàng ta lừa gạt rồi, nàng ta là một kẻ lừa đảo chính hiệu!"
"Trong hai năm qua, ta đã cử người đến Thanh Châu điều tra nhiều lần, cuối cùng đã tìm ra một số manh mối, Bùi Độ và nàng ta hoàn toàn không có liên quan gì với nhau, cái chuyện ở bờ sông Thanh Châu gì đó, tất cả đều là giả!"
Thẩm Văn lại chỉ vào Ngọc Nhi và Châu Nhi, giọng điệu trở nên hung tợn:
"Cả hai đứa bé này nữa, rõ ràng là con ngoài giá thú!"
Ngọc Nhi và Châu Nhi bị vẻ mặt dữ tợn của Thẩm Văn dọa sợ, bỗng nhiên chúng khóc òa lên.
"Ngọc Nhi sợ... hu hu..."
"Hu hu hu... Châu Nhi... cũng sợ..."
Những giọt nước mắt to như hạt ngọc cứ thế rơi xuống lã chã.
Hai đứa trẻ từ nhỏ được Bùi gia cưng chiều, thông minh lanh lợi, Bùi lão gia và Bùi phu nhân coi chúng như bảo bối trong tay, chưa bao giờ nói nặng lời, làm sao có thể để chúng chịu ấm ức như vậy.
Hai người lập tức tức giận, bước lên ôm chặt hai đứa trẻ vào lòng.
"Thẩm Văn! Ông đừng có bịa đặt!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!