Bước chân Thôi Thành Tú vừa vào tới tiền viện Nội đình, đã thấy Thôi Hỉ, Tổng quản của Nhân Thọ cung, đứng dưới mái ngói tí tách nước mưa rơi. Thôi Hỉ xưa kia là người cũ của Chiêu Càn điện, trước từng hầu hạ Tiên đế, sau này hầu hạ Thái hậu, dù luận vai vế hay luận tư lịch, trong Nội đình này đều đứng hàng đầu.
Thôi Thành Tú không dám chậm trễ, vội bước tới tươi cười: "Đáng lẽ ta phải tới thỉnh an ma ma mới phải, sao hôm nay ma ma lại tới đây?" Rồi quay sang quắc mắt mắng mấy tiểu thái giám trực trong Nội đình: "Thôi Hỉ sư phụ đứng đây đợi mà các ngươi cứ đứng nhìn chằm chằm như thế à?"
"Họ vừa hết ca trực, ta bảo cứ nghỉ ngơi, đừng ra hầu hạ." Thôi Hỷ hầu cận Tiên đế nhiều năm, tính tình cũng ít nhiều trở nên bình thản ổn trọng, ít nói ít cười. "Ngươi theo hầu Quan gia xuất cung, mọi việc thuận lợi chứ? Hôm nay nương nương vui vẻ, cho truyền mấy vị phu nhân Quốc công vào cung trò chuyện, đang truyền ngươi tới hỏi chuyện đấy, mau thay y phục, đi cùng ta thôi."
Trong cung có quy tắc, phàm là Thái giám hầu trước mặt Ngự tiền, khi hết phiên túc trực rồi cũng vẫn phải chuẩn bị sẵn một bộ y phục sạch sẽ tinh tươm treo trên giá gỗ bên giường, phòng khi bất ngờ được triệu kiến hoặc có việc khẩn cấp. Thôi Thành Tú vào phòng, lập tức thay quần áo, dặn dò Thôi Tam Thuận vài câu rồi vội vã theo Thôi Hỉ đi.
Nhân Thọ cung quả nhiên rất náo nhiệt. Thôi Thành Tú vào điện, phủ phục dập dầu, con mắt liếc nhìn một vòng thấy mấy vị phu nhân đều ngồi đó, khi trả lời những câu hỏi của Thái hậu lại càng nhân cơ hội tâng lòng hiếu thảo của Hoàng đế lên đến tận mây xanh.
Các vị phu nhân cũng đua nhau nịnh hót, Thái hậu vui vẻ ra mặt: "Hoàng đế hiếu thuận là chuyện mười mươi, không thể chê điều gì. Chúng ta đều là người nhà, cũng không cần phải nói lời khách sáo, dịp ấy các ngươi cũng tới đi, chúng ta cùng sum họp."
Rồi lại sai Thôi Hỉ thay mình đích thân tiễn mấy vị phu nhân ra ngoài.
Giờ đây trong điện chỉ còn lại mấy tâm phúc của Thái hậu, Thôi Thành Tú dần thấy yên tâm. Quả nhiên Thái hậu do dự một chút, mở miệng hỏi: "Ngày này ngươi đi theo hầu bên Hoàng đế, có để ý thấy người nào lọt vào mắt xanh của chủ tử không?"
Thôi Thành Tú đã chuẩn bị sẵn rồi, câu trả lời cũng kín kẽ không lộ sơ hở: "Nương nương biết tính tình của Quan gia đấy ạ, vốn là ổn trọng điềm đạm, tâm tư của ngài thế nào chẳng bao giờ mang ra làm chuyện phiếm với ai. Thỉnh thoảng chỉ nhắc tới mấy cái tên, cũng là đều liên quan đến việc quân quốc đại sự mà thôi. Gần đây Quan gia xuất cung vi hành, khi về có nhắc tới mấy cô nương nhập kinh ứng thí tình cờ gặp được ở trên đường.
Nô tài thấy Quan gia thích bàn luận văn chương sách vở với họ, còn ngoài ra, xin thứ cho nô tài mắt mờ, không nhìn ra điều gì đặc biệt hơn thế."
Thái hậu quả nhiên không để ý, chỉ thở dài: "Hoàng đế lần đầu xuất cung lại đúng lúc đại khoa sắp tới, quen biết mấy người này cũng là lẽ đương nhiên. Mấy vị Thế tử, Công hầu hầu vẫn luôn học bài, đọc sách ở Văn Hoa điện, họ đều là bạn học cùng Hoàng đế từ nhỏ, ngươi theo sau quan sát, thấy Hoàng đế có đặc biệt yêu thích ai không?"
Thôi Thành Tú nhăn mặt: "Nô tài ngu dốt, chỉ thấy Quan gia đối xử với các Thế tử điện hạ bình đẳng bác ái, chẳng ai hơn ai."
"A Trịnh cũng nói vậy." Thái hậu quay sang thở dài với Hứa ma ma đứng sau lưng: "Trước kia ai gia đã nói Hoàng đế còn trẻ mà tính tình đã quá ổn trọng, nên tìm mấy người tính tình hài hước vui vẻ để trò chuyện, mà mấy nhà trong hoàng tộc đều cẩn trọng quá đáng, sợ rách việc, đưa vào cung toàn là những đứa ngoan ngoãn ít nói chỉ biết hầu đọc sách, ngoài đọc sách với luyện võ ra không dám nói thêm lời nào. Giờ mắt thấy Hoàng đế sắp tới lúc phải tính đến đại hôn lại đua nhau dâng biểu xin tiến cung.
Thế mấy năm trước làm gì mà không lo sớm đi?"
"Mấy tiên sinh ở Văn Hoa điện cũng quá là nghiêm khắc, dạy toàn những đứa trẻ đơn thuần." Hứa ma ma an ủi Thái hậu: "Mấy vị Thế tử điện hạ kỳ thực cũng đều giống Quan gia, trong đầu chỉ có chí tiến thủ mà thôi
- biết đâu nhầm lại thành đúng, hợp với tính khí của Quan gia thì sao?"
"Tiên đế băng hà sớm, ai gia không hiểu chính sự, lại không trực tiếp nuôi dạy con, các đại thần ngày ngày dâng sớ nhắc tới tích xưa Hoàng đế tiền triều mê muội chơi bời bỏ bê việc nước, mà ai gia cũng sợ phụ lòng Tiên đế, cho nên quản Hoàng đế có chút quá nghiêm khắc..." Khuôn mặt Thái hậu hiện lên chút hối hận: "Biết thế ai gia đã nghe lời A Trịnh, không để Hàn Lâm viện đưa người tới giảng dạy nhiều như vậy, để nó được thoải mái một chút, có lẽ cũng đã thân thiết hơn với các thị đồng."
"Tiên đế đích thân định khóa trình cho Quan gia, nương nương sao có thể thay đổi được?" Hứa ma ma nói: "Giờ Quan gia sắp gánh vác giang sơn, đủ thấy Tiên đế nhìn xa trông rộng. Mấy thị đồng kia cũng là do Tiên đế tự tay chọn, biết đâu sau này sẽ tự có kết quả?"
Thái hậu lại lắc đầu: "Gần đây ta đã âm thầm quan sát rồi, thị đồng đều là những người chăm chỉ tốt lành cả, nhưng xét tư chất, nhìn thế nào cũng chỉ là tư chất của bề tôi, đứng cạnh Nguyên Gia không thấy xứng chút nào cả, cứ như thiếu mất một sợi dây. Ôi! Ta thật rất sợ sẽ để Nguyên Gia thiệt thòi!" Rồi quay sang Thôi Thành Tú: "Tháng chín tới đây Hoàng đế làm lễ kết tóc, tháng giêng sang năm sẽ là đại điển thân chính.
Tuy lệ thường những năm trở lại đây nữ tử đều để đến mười bảy mười tám mới thành hôn, nhưng từ giờ cũng nên xem xét mà chọn lựa. Ai gia thấy trong cung quy củ rườm rà, không tự nhiên thoải mái, sắp tới mười sáu tháng sáu ai gia sẽ cùng Hoàng đế tới báo Quốc tự dâng hương, nhân tiện tổ chức gặp mặt luôn cũng tốt. Nếu Hoàng đế có người mình yêu thích, lại thêm được Phật tổ tác thành, ấy ắt là nhân duyên tốt đẹp. Nếu không có thì cứ để tất cả tự mà giải tán, cũng tránh được đàm tiếu. Tạm thời cứ như vậy đi."
Thái hậu nghĩ ngợi, lại quay sang Hứa ma ma: "Ta thấy mấy tên nô tài này cũng vẫn chưa hiểu được mấu chốt đâu. Vẫn là ngươi hãy đích thân chuyển lời tới Hoàng đế, bảo rằng khẩu dụ của ta, nếu nó có ai vừa mắt hay là yêu thích, bất luận là phẩm cấp là gì hay xuất thân thế nào, cứ mở lời nói với ta. Dù sao cũng phải xem mặt, dù không thành nhưng chúng ta cũng biết được Hoàng đế ưa loại người nào, là văn hay là võ? Trầm tĩnh hay hoạt bát? Chúng ta còn thời gian, có thể từ từ lựa chọn.
Bảo Hoàng đế đừng ngại, đây là việc lớn cả đời, không có gì kiêng kỵ, nếu thật sự không nói ra được thì viết giấy gửi ta cũng được."
Hứa ma ma khom người vâng dạ, đi cùng Thôi Thành Tú tới Thanh Hòa điện gặp Hoàng đế.
Hoàng đế vốn là người làm việc theo phong cách việc hôm nay chớ để ngày mai, sau khi dùng bữa tối liền truyền công văn khẩn tấu và tấu chương còn tồn trong ngày tới. Đọc say sưa, biết Thôi Thành Tú đã vào cũng không thèm ngẩng đầu.
"Đồ đạc đã đưa tới xong xuôi chưa?"
Thôi Thành Tú liếc nhìn Hứa ma ma đang đứng sau lưng, thành thật trả lời:
"Bẩm, xong xuôi rồi ạ. Nô tài thấy giường cũng xập xệ cũ kĩ, đã tự chủ trương bảo mấy tiểu ni cô đưa giường mới tới. Phải sắp xếp nên lỡ mất chút thời gian, xin Quan gia tha tội."
"Nói xằng." Hoàng đế dừng bút, liếc mắt lên nhìn hắn: "Một chén trà Dương Tiễn thôi mà nàng ta thà khát khô cổ cũng không chịu uống, đời nào chịu nhận những thứ đó?" Rồi liền nhìn thấy Hứa ma ma đang mỉm cười sau lưng Thôi Thành Tú, vội đứng dậy: "Hứa ma ma tới rồi, có phải mẫu hậu có chỉ dụ gì không? Đám người càng ngày càng không biết phép tắc, người từ cung mẫu hậu tới, sao lại không báo trước?"
"Là nô tì không cho báo." Hứa ma ma cúi người hành lễ: "Ý là của Thái hậu nương nương, người sai nô tì lặng lẽ đi một chuyến. Đang mải nghe Thôi tổng quản báo cáo với Quan gia, nhất thời chưa kịp hành lễ, xin Quan gia tha tội."
Hoàng đế vốn rất lễ độ với tâm phúc của Thái hậu, liền sai tiểu thái giám mang ghế nhỏ tới, lại ban trà, rồi mới nói:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!