Chương 86: (Vô Đề)

Thấy mọi việc đã chuẩn bị thỏa đáng, danh sách đi sứ được thông báo chính thức trên công báo vào ngày hôm sau, coi như chuyện đã định như đinh đóng cột. Tên của Cố Uyên, theo thứ bậc quan chức, xếp thứ mười bảy, đảm nhiệm công tác văn thư, vị trí vừa phải, không hề nổi bật, song vẫn ngấm ngầm dấy lên một hồi bàn tán xôn xao ở khắp mọi nơi từ hậu đình đến tiền triều.

Nội Các, xét cho cùng cũng không phải chốn vô dụng; những tiểu xảo của Nội Vụ Phủ và Lễ Bộ cũng đã bị họ phát giác. Chỉ là vài ba hành động không nặng không nhẹ như động thái chống đối đều đã bị Hoàng đế ngăn lại, vậy là đành dồn hết sức lực, chỉ chờ Hoàng đế ban chiếu chỉ là sẽ liền can gián cùng Ngự Sử Đài, bất chấp mấy bộ xương già mà cùng nhau xin từ quan, kiên quyết không để Hoàng đế đi vào vết xe đổ của Thái Tổ Hoàng đế. Thế nhưng, khi chỉ dụ Cố Uyên đi sứ Tây Dương được ban ra, đồng loạt quần thần đều ngây người

- đoàn sứ thần sắp khởi hành, việc đại hôn chắc chắn là không thể kịp. Chuyện đó thì đã đành, nhưng chuyến đi sứ này khác hẳn với những lần trước, lần này phải vượt muôn trùng xa xôi, cũng phải ba, bốn năm nữa mới có thể trở về. Rõ ràng đó là một nhiệm vụ gian khổ nhọc nhằn, vả lại, làm gì có ai lại cử người đầu ấp tay gối, nâng khăn sửa túi của mình phải xa xứ lâu đến vậy?

Trong kinh thành, người tai mắt tinh tường không ít, lập tức tin đồn bay tứ tung.

Đa phần đều cho rằng Hoàng đế cả thèm chóng chán, muốn đổi khẩu vị, chỉ có vài người đoán rằng Hoàng đế có lẽ là có ý đồ khác, song vừa suy nghĩ kỹ thì những phỏng đoán ấy lại đều bị chính bản thân họ bác bỏ. Muốn tích lũy tư lịch cho cận thần, đa phần đều tìm những chức vụ nhàn hạ và có danh tiếng, chứ ai lại chọn một chuyến đi vạn dặm trùng dương, chẳng có lợi lộc gì như thế này?

Chuyện này còn chưa lắng xuống thì chỉ dụ thứ hai của Hoàng đế lại được hạ liền tay: Vì liên quan đến cung cấm, chi tiết vụ án Cung Vương phủ không được công khai rộng rãi, triều đình chỉ ban thông cáo vĩnh viễn giam lỏng Thế t* c*ng Vương với tội danh kết giao ngoại thần, hành vi bất chính, một loạt tòng phạm đều bị xử trảm. Lối làm việc kín đáo không công khai truy cứu như vậy tuy khiến người ta thở phào nhẹ nhõm nhưng lại càng khiến người ta đoán già đoán non vì tò mò

- đã không truy cứu công khai thì hẳn không phải đại án mưu phản, nhưng đường đường là Thế Tử của phiên vương, ngày thường lại nổi tiếng tốt đẹp, ngoài mưu nghịch ra, kết giao ngoại thần đến mức nào mới được xem là hành vi bất chính? Người có tâm tư liên kết hai chuyện này lại với nhau, một Thế Tử phiên vương trẻ tuổi thích văn chương và một cận thần Loan Nghi ty nghe đồn là giỏi văn chương, hai người bị Hoàng đế trừng phạt cùng lúc một cách vô cùng khó hiểu. Thế là tin đồn lập tức có đủ loại sắc màu, trở thành bài ca quen thuộc mà những kẻ hiếu sự thường say sưa bàn tán.

Lã Truyền cùng những quan viên như hắn đều bị liên luỵ vì những kẻ chủ mưu, tất cả tạm thời đều mất hết chức vụ, hằng ngày phải ngồi ghế lạnh ở Nha Môn, càng ngồi thì càng nghe thấy nhiều những lời đồn đại như thế. Ngoài sự lo lắng khôn nguôi ra thì hắn lại không thể biện bạch một lời nào cho Cố Uyên, chỉ đành nén giận uống rượu sầu.

Cũng như Hứa Tịch, hắn có tâm giấu giếm những việc ấy khỏi Cố mẫu và Cố Dương, nên khi qua lại nhà họ Cố thì lời lẽ và thái độ đều như thường, không hề đả động đến chuyện ngoài thiên hạ dù chỉ một chữ. Không ngờ, hôm đó Lã Truyền hết phiên trực rồi đến nhà họ Cố, vừa cầm tay dạy Cố Dương viết được hai chữ thì đã thấy Cố mẫu bước vào, đặt thịt cá mới mua xuống rồi đi đến xem chữ của Cố Dương, lại quay sang hỏi Lã Truyền: "Nghe nói A Uyên đắc tội với Thánh thượng nên bị đày đi Tây Dương?"

Lã Truyền nghẹn lời, nhân lúc ho khan bèn kín đáo quay mặt nhìn Hứa Tịch, bấy giờ đang theo sau Cố mẫu đi vào. Thấy vẻ mặt ngượng nghịu của hắn, cô nàng cũng đoán chừng Cố mẫu đã nghe thấy phong thanh gì đó trên phố, bèn lập tức ôn tồn an ủi: "A Uyên quả thật phải đi sứ Tây Dương, nhưng không phải đắc tội với Thánh thượng đâu ạ. Bắc Vương là người dẫn đầu phái đoàn, đường đường là Phó Tông Chính, hẳn là Bệ hạ rất coi trọng việc này nên mới phái A Uyên đi."

Dù nói như vậy, tự bản thân cô nàng cũng không tin nổi.

Thấy vẻ nghi hoặc trên mặt Cố mẫu ngày càng rõ ràng, Lã Truyền đang tính toán lời lẽ bỗng lại nghe thấy tiếng gõ cửa ngoài sân, không khỏi thở phào nhẹ nhõm trong lòng, vội vàng bước ra khỏi phòng.

Ngoài cửa, người ấy là Cố Uyên.

Lâu ngày không gặp, trông nàng có vẻ gầy đi một chút, sắc mặt cũng hơi tái trắng một chút, nhưng tinh thần nàng thì có vẻ rất tốt, khóe môi luôn cong cong mỉm cười một nét viên mãn. Nàng mặc thường y lụa xanh, thoạt nhìn như một nữ sĩ tử bình thường. Mà người bên nàng lúc này một cô gái trẻ tuổi chừng mười sáu mười bảy, dung mạo cực kỳ xuất chúng, lại toát ra một vẻ quý phái cao sang hết sức khó tả. Người trẻ ấy cũng mặc một thân thanh y, trên thắt lưng lụa có treo một khối bạch ngọc.

Hai người đứng sóng vai, tay trong tay, thần sắc vô cùng tự nhiên, cảm giác vô cùng thân mật.

Lã Truyền nghe trong lòng chấn động, gắng giữ bình tĩnh mà thấy Cố Uyên vẫn cứ thản nhiên như không, khoé môi ngậm ý cười, còn Hoàng đế thì âm thầm buông tay, nơi đầu mày thoáng một vẻ ngượng ngùng căng thẳng.

Hắn thấy trong lòng đủ loại mùi vị, cười khổ vờ như không biết, lên tiếng hỏi Cố Uyên: "A Uyên, cô nương này tên là gì?"

"Ta là người của Loan Nghi ty, cùng làm việc với A Uyên, cứ gọi ta Thập Nhất là được."

Tuy Hoàng đế biết cái tên Lã Truyền nhưng không có ấn tượng về người này. Lần này là lần đầu tiên nhìn thẳng vào hắn, chỉ thấy khí chất và dáng vẻ hắn không tệ, nhưng cũng không có gì nổi bật, cử chỉ đĩnh đạc, thoạt nhìn đúng là một người có thể gửi gắm. Ngài khẽ gật đầu, Thôi Thành Tú bên cạnh nhanh mắt nhanh tay, thấy Lã Truyền còn đang ngẩn ngơ bèn vội vàng đẩy cửa vào, cúi mình thật sâu chào Cố mẫu đang đứng trước cửa phòng: "Tiểu nhân vấn an Thái phu nhân."

Giọng khàn như vịt đực của thái giám là không thể giấu được, thêm vào vẻ mặt căng thẳng như đối diện đại địch của Lã Truyền, trừ Cố Dương còn đang mơ hồ ra thì những người khác lập tức hiểu ra thân phận của người đến. Hứa Tịch cầm cuốn sách trên tay, mãi lâu sau mới hoàn hồn, nhìn thấy thần sắc Cố mẫu vẫn thế rồi chỉ chào hỏi theo lễ nghi thường nhật, cô nàng tự véo mình một cái, thì thầm với Lã Truyền: "Chẳng... chẳng lẽ Thập Nhất này thật sự là...?"

"Là thật."

Lã Truyền nhìn Hoàng đế đang trò chuyện vui vẻ với Cố mẫu, nghiêm giọng đáp khẽ. Dù có cố gắng giả vờ là bạn bè thế nào đi nữa thì sự ăn ý và tình ý giữa Hoàng đế và Cố Uyên vẫn lộ ra không thể che giấu, sự bảo vệ và lo lắng của Cố Uyên dành cho Hoàng đế trước mặt Cố mẫu cũng như bày cả ra trước mắt hết rồi. Cố Uyên vẫn chưa được sắc phong chính thức, hắn đã ôm hy vọng suốt bao lâu, khao khát suốt bao lâu, nhưng hiện thực giờ đây hiện lên trước mắt hắn rõ ràng như chưa bao giờ rõ ràng đến vậy

- cô bé bị từng cùng hắn học văn, viết chữ ngày xưa, nay đã hoàn toàn thuộc về người khác rồi.

Vì lo Cố mẫu nhận ra, Cố Uyên không ở lại nhà lâu. Nàng chỉ trò chuyện với Cố mẫu và mọi người một lát, để lại bạc, dặn dò vài câu, rồi đứng dậy cáo từ.

Cố mẫu lại không đáp lời, chỉ nhìn hai người với vẻ mặt phức tạp một lúc rồi bỗng thở dài một tiếng, chỉ tay về phía gian phụ: "Thần chủ của cha con ở ngay đó, con sắp đi xa, hãy vào thắp cho ông ấy một nén hương đi."

"Vâng." Cố Uyên bước vào thắp nén hương, nhắm mắt chắp tay cầu nguyện, bỗng nghe Cố mẫu cất tiếng nói từ phía sau: "Cha con ngày thường thương con nhất, nếu còn lời gì muốn nói, thì trước mặt ông ấy... hãy nói hết luôn đi."

"Vâng." Cố Uyên cúi mình lạy sâu trước thần chủ: "A Uyên mạo muội, muốn bẩm báo với cha mẹ: A Uyên đã tìm được một người vô cùng tốt, có ý muốn kết làm duyên hai họ, chỉ là giờ đây mệnh lệnh tại thân, không thể trì hoãn. A Uyên đã hẹn ước với người ấy, nếu A Uyên bình an trở về từ chuyến đi này, A Uyên tự khắc sẽ đường đường chính chính đòi lấy một danh phận. Nếu chuyến này không thành, mẹ già em thơ trong nhà, sẽ do người ấy thay A Uyên chăm lo săn sóc.

Con gái kính mong cha nương thành toàn."

"Cha con đã từng bao giờ làm trái ý con đâu? Nhưng ta có vài lời muốn hỏi con." Cố mẫu nói, "Con phải nói thật cho ta nghe. Việc con ở bên người đó, có phải là tự nguyện không?"

"Con tự nguyện."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!