Chương 85: (Vô Đề)

Khác với sự giận dữ như sấm như sét mà hắn tưởng tượng ra trong đầu để khấn Phật Tổ, không khí trong Thanh Hòa điện lúc này lại như sóng yên biển lặng. Hoàng đế miễn lễ cho Cố Uyên, ban trà ban ghế, tâm bình khí hoà cùng nàng thưởng thức cuốn bút ký của tiền triều. Ngoài sắc mặt hơi tái nhợt ra hơn bình thường ra thì ngài chẳng có gì lạ, ngay cả ngữ điệu dường như cũng không hề thay đổi.

Hoàng đế cố ý che giấu như không có chuyện gì như thế lại khiến cho Cố Uyên không thể nói ra những lời chất chứa trong lòng.

Sau một lúc trò chuyện, nàng định chuyển đề tài thì Hoàng đế đã nhanh miệng mở lời trước: "Đây là danh sách sính lễ mà Lữ Phượng dâng lên, nàng xem qua đi."

Người ta nói Đế Hậu đồng thể, đồ dùng sinh hoạt hàng ngày của Hoàng đế và Hoàng hậu đều khác biệt với người thường. Do đó đại hôn của Hoàng đế phải do Nội vụ phủ lo liệu, điều này vừa để đảm bảo an toàn, vừa để không trái với lễ chế. Cũng chính vì điều này mà Hoàng đế mới có thể chuẩn bị thỏa đáng mọi thứ cho đại hôn mà không cần kinh động đến triều thần và người nhà của Cố Uyên.

"Ta biết nàng không thích phô trương nên cũng đã bảo họ không cần chuẩn bị rườm rà nhiều kiểu cách quá." Giọng Hoàng đế bình tĩnh quá mức như thế lại càng lộ rõ sự căng thẳng, "Ta cũng đã hỏi Khâm Thiên Giám rồi, năm ngày nữa là ngày lành, nếu như nàng đồng ý..."

Cố Uyên chậm rãi đặt mấy tờ giấy bông trắng lên long án: "Chuyện đi sứ Tây Dương..."

"Hiện giờ các châu ở phía Nam liên tục xảy ra chuyện, trẫm không yên lòng. Đợi sau đại hôn của trẫm và nàng, trẫm sẽ nam hạ để an ủi lòng dân. Cùng lắm cũng chỉ mất thêm mười ngày thôi, khi ấy hai chúng ta cùng xuất kinh, nàng thấy thế nào?"

"Quan gia thân chính chưa lâu mà sao đã vội vã xuất kinh làm gì?" Cố Uyên nhíu mày, "Huống hồ Nam tuần hao binh tốn của..."

"Trẫm đã tính rồi, tối giản Nam tuần, không dùng nghi trượng." Câu trả lời của Hoàng đế rất dứt khoát, hiển nhiên không phải là ý kiến bộc phát: "Dọc đường sẽ đóng quân tại trạm dịch, tại học cung, không tốn kém bao nhiêu bạc cả, hành trình cũng sẽ nhanh hơn."

Cố Uyên nhíu mày còn sâu hơn: "Khởi hành vội vã qua loa như vậy, vạn nhất mà ngự giá có sơ suất gì thì ai có thể gánh trách nhiệm nổi?"

"Các châu có bao nhiêu trạm dịch khoái mã, quan lại thương nhân qua lại?" Hoàng đế vẫn bướng bỉnh như trẻ con, "Họ đi được thì trẫm đương nhiên cũng đi được."

"Quan gia đã bẩm báo với lão nương nương chưa? Nội các và các vị đại nhân ở Loan Nghi ty nói sao?"

"Trẫm tự có cách khiến cho họ đồng ý." Hoàng đế quay mặt đi, lảng tránh ánh mắt nghiêm nghị của Cố Uyên, "Giờ nàng chỉ cần nói một câu có muốn đi cùng trẫm không!"

Cố Uyên lắc đầu: "Ba ngày nữa thần thiếp sẽ cùng sứ đoàn khởi hành đi sứ Tây Dương. Dù Quan gia có nam tuần hay không thì thần thiếp cũng không thể..."

"Cố Uyên!"

Đây là đầu tiên Hoàng đế gọi thẳng tên họ nàng, ngài quát lên một tiếng, khiến nàng giật cả mình. Nàng ngẩng phắt đầu lên, đối diện với đôi mắt âm trầm của Hoàng đế.

"Nàng chán ghét trẫm đến vậy sao? Thà nàng xa xứ để tìm cái chết thì cũng không chịu để cho trẫm ở gần bên cạnh nàng!"

"Quan gia thật sự nghĩ như vậy ư?!"

"Nếu không thì nàng muốn trẫm nghĩ thế nào?" Mặt Cố Uyên trầm xuống, nghiêm nghị nhìn Hoàng đế, Hoàng đế lại càng cảm thấy uất ức, trừng mắt nhìn lại nàng, mà giọng nói đã mang theo sự đau đớn tột độ đến mức phải nghẹn ngào: "Nếu không phải vì trẫm thì nàng đã không gặp phải chuyện như thế..."

"Gặp phải chuyện như thế thì sao?"

"Còn sao trăng cái gì! Những ngày này nàng đau đớn khổ sở, nàng chịu đựng dằn vặt như vậy, ta lại chẳng có cách nào gánh chịu thay cho nàng! Ta..."

"Ngươi đang nói cái gì vậy!"

Sắc mặt Cố Uyên càng lúc càng khó coi, lời nói cũng không còn giữ ý quân thần chi nữa sất. Nàng sa sầm mặt mày, xông lên một bước, giơ phắt bàn tay lên. Hoàng đế đứng im, vô thức nhắm mắt lại như chuẩn bị tâm lý để nhận một cái tát. Thế nhưng, ngoài dự đoán, thứ rơi xuống không phải một cái tát, mà là một nụ hôn hết mực dịu dàng. Bấy giờ ngài mới dám mở mắt ra, chỉ thấy bàn tay Cố Uyên đang ôm lấy mặt mình một cách trìu mến vô ngần, trán đối trán với mình, giọng nói cũng dịu dàng và nhỏ nhẹ chưa từng thấy: "Thập Nhất đang nói gì vậy? Chẳng lẽ Thập Nhất không đau khổ, không dằn vặt cùng với ta ư?"

"Ta..."

"Lúc ta ăn ít thì Thập Nhất còn ăn ít hơn ta; lúc ta ngủ không ngon thì Thập Nhất còn ngủ muộn hơn ta; ngày nào cũng gọi thái y đến hỏi thăm túc trực mấy lần. Hễ ta ăn thêm được hai miếng, Thập Nhất liền thưởng bạc cho Ngự thiện phòng. Chỉ cần ta nhắc đến một món gì đó, ngay ngày hôm sau món ấy sẽ được mang đến trước mặt ta..." Ánh mắt Cố Uyên dịu dàng, sóng mắt êm như sóng nước mùa xuân, khóe môi câu lên nụ cười: "Nếu đây gọi là khổ sở, e rằng ai ai cũng muốn được khổ sở như vậy.

Nói thật lòng thì giờ đây ta không còn lo lắng về Tiêu Dao Tán nữa. Ta chỉ lo sau này Thập Nhất sẽ nuông chiều ta đến mức khiến cho ta hư hỏng mất thôi."

"Ta..."

"Không phải, Thập Nhất đã nuông chiều ta đến mức làm hư ta thật rồi." Một người chưa bao giờ nói lời mềm mỏng, không một lần thốt lời nũng nịu, bây giờ nói ra những lời này đúng là khiến người nghe khó lòng mà chịu đựng nổi. Mặt Hoàng đế nóng bừng lên, trái tim đập thình thịch, khô cổ không nói nên lời, chỉ có thể mở to đôi mắt để nghe Cố Uyên nói tiếp, "Đời này của Cố Uyên đã định chỉ có duy nhất một người là Thập Nhất.

Đời này, liệu Thập Nhất có thể chỉ muốn duy nhất một mình Cố Uyên không?"

"Đương nhiên rồi!" Hoàng đế siết chặt lấy Cố Uyên, "Ta đã nói rồi mà, ta chỉ cần duy nhất một mình nàng..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!