"Đây là việc khó nói, cũng là việc hết sức quan trọng." Nghe Trịnh Loan và những người khác bày tỏ nỗi lo, Thái hậu cũng cảm thấy nan giải, suy nghĩ đắn đo hồi lâu mới hạ quyết tâm: "Ai gia sẽ hạ chỉ để Cố Uyên đến chùa Báo Quốc giúp Tông nhân phủ lo liệu Pháp sự Thủy Lục, nơi ấy có Phật tổ phù hộ, chắc chắn sẽ tai qua nạn khỏi."
Quả là một cái cớ vô cùng hợp lý. Cố Uyên ở Báo Quốc tự cũng có thể an tĩnh dưỡng bệnh, dù có phái vài thầy tu Tây Dương đến thì cũng có lý do quang minh chính đại, không khiến người ngoài nghi ngờ. Hơn nữa, trước đây Hoàng đế lo Thái hậu có thành kiến với Cố Uyên nên mượn cớ sửa đổi cung luật để đưa nhiều việc dễ lấy lòng Thái hậu vào danh sách do Cố Uyên hiệp lý. Nay một đạo chỉ của Thái hậu ban xuống, Hoàng đế sẽ chỉ nghĩ là Thái hậu trọng dụng Cố Uyên, tất nhiên sẽ không bác bỏ một cách lộ liễu.
Thế nhưng, chuyện ở đời dường như luôn nằm ngoài dự đoán của con người.
Hoàng đế ở Thanh Hòa điện không có ý phản đối, nhưng Hứa ma ma từ Long Phúc điện lại mang về tin dữ: Cố Uyên kháng chỉ.
Thái hậu kinh ngạc đến mức không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Bà lập tức tìm một cớ để triệu Cố Uyên vào Ninh Thọ cung cho bằng được, cùng Trịnh Loan thẩm vấn nàng.
"Mỗi lần Nguyên Gia nhắc đến ngươi trước mặt Ai gia là một lần nó khen ngươi tâm tư chu toàn, coi trọng đại cục, sao lần này ngươi lại không chịu tuân mệnh thế hả?"
Cố Uyên không hề có vẻ gì nao núng tham sống sợ chết: "Lão nương nương tha tội, thần đã xin Quan gia cho phép thần được đi sứ theo đoàn sứ thần của Bắc Vương điện hạ và Thái đại nhân. Việc mà lão nương nương giao phó, thần chỉ đành có cách kháng mệnh."
Vì hai năm gần đây cứ liên tiếp xảy ra đại án, lại liên quan đến phiên vương, lần này Nội các rất thận trọng trong việc chọn người tuần tra các Châu, đa phần đều phải là thanh liêm can đảm, hành sự quyết đoán. Đội tuần tra đã tịch thu và tiêu hủy tại chỗ hàng chục vạn thùng Phúc Thọ cao từ các hành quán Tây Dương ở các châu, khiến thương nhân Tây Dương tổn thất nặng nề, bèn cùng nhau đệ đơn thỉnh cầu lên Tổng đốc ở xứ Thiên Trúc là Hách Lợi Lí, mong Hoàng đế Tây Đế Quốc gửi quốc thư tới triều đình Đại Tề, hy vọng triều đình xem xét bồi thường tổn thất cho thương nhân.
Quốc thư ấy đã phủ nhận tác hại nguy hiểm của Phúc Thọ cao, giọng điệu khách khí ôn hoà, tuy nhiên quân đồn trú Tây Dương ở xứ Thiên Trúc lại có nhiều động thái bất thường, ảnh hưởng đến sự hoà thuận trong bang giao các nước. Vì tình hình chưa rõ ràng thực hư, Nội các lưỡng lự trong việc đưa ra lập trường, Hoàng đế lại dứt khoát, một mặt hạ chỉ lệnh các châu ven biển củng cố phòng thủ, mặt khác chuẩn bị quốc thư, cử Bắc Vương làm Chính sứ, Lễ bộ Thị lang Thái Thần làm Phó sứ, gấp rút vượt biển, đi sứ Tây Dương.
Chuyến đi sứ lần này bề ngoài là để trình bày lập trường về tác hại của việc buôn bán lưu hành Phúc Thọ cao, thực chất ai nấy đều hiểu rõ là còn muốn thám thính hư thực trong ý đồ bành trướng lãnh thổ ra khắp mọi nơi của Tây Đế quốc. Những sứ thần được chọn, ai nấy đều đã chuẩn bị tinh thần cho một chuyến đi sứ kéo dài đến vài năm. Cũng chính vì lý do này, mặc dù cái cớ cầu y Tây Dương rất chính đáng, nhưng khi Trịnh Loan soạn danh sách đã cân nhắc kỹ lưỡng và quyết định: không đưa tên Cố Uyên vào.
Nay Cố Uyên lại đích thân xin đi sứ, Trịnh Loan không khỏi cười khổ, chợt hiểu ra lý do Hoàng đế không thể bác bỏ ý chỉ của Thái hậu: "Quan gia không chịu đồng ý sao?"
Cố Uyên mỉm cười thản nhiên: "Thần sẽ tiếp tục khuyên giải Quan gia, chỉ xin Trịnh đại nhân giúp thành toàn cho danh sách đi sứ."
"Cũng không cần phải tránh nó xa đến thế." Thái hậu lộ vẻ không đành lòng: "Đi đến Ngô Châu thì dừng lại là được rồi, không cần theo họ vượt biển làm gì cả đâu. Ngươi đi vài năm thì Nguyên Gia làm sao mà chịu nổi? Hơn nữa, dù vạn nhất có chuyện gì không may xảy ra thì cũng là ở trên quê hương của mình, chẳng phải vẫn dễ dàng hơn cái nơi ngôn ngữ bất đồng kia sao?"
"Chính là vì nghĩ cho Quan gia cho nên thần càng phải đi xa." Nụ cười trên mặt Cố Uyên đã nhạt đi, lộ ra sự u sầu không che giấu: "Không giấu gì lão nương nương, những ngày vừa qua, thần đã âm thầm chuẩn bị một vài bức thư tín. Vạn nhất thần gặp chuyện bất trắc thì khi đã không còn thần nữa rồi vẫn sẽ còn vài bức thư, cũng vẫn sẽ được gửi về đều đặn trong vòng một hai năm thì thư mới hết.
Một hai năm trôi qua, thần mong sao khi ấy Quan gia có đủ thời gian để nguôi ngoai và thông suốt."
Lời nàng nói ra nhẹ nhàng và bình tĩnh, nhưng Thái hậu lại thấy lòng mình nhức nhức và trĩu nặng, không khỏi thở dài thườn thượt, cảm thán: "Làm gì có chuyện dễ dàng như thế? Ai gia nói cho ngươi biết thế này: Ai gia tận mắt nhìn Nguyên Gia lớn lên, ngoài ngươi ra, Ai gia chưa từng thấy nó đặt ai vào sâu trong lòng như vậy! Mấy hôm trước nó còn nói với ta rằng Nội vụ phủ đã chuẩn bị xong xuôi mọi thứ cho đại hôn rồi, chỉ chờ tìm một cái cớ thích hợp là sẽ bố cáo thiên hạ, noi theo gương Thái Tổ để lập Thánh Văn Hoàng hậu, nó cầu xin ta ban ơn cho nó và ngươi. Giờ đây mấy vị quan viên ở Lễ bộ cứ tỏ ý kiên quyết không đồng tình đều đã bị nó điểm danh phái đi sứ hết cả rồi, chỉ cần Ai gia gật đầu thì ngươi sẽ là Thánh Văn Hoàng hậu, ngươi sẽ chấp chưởng lục cung. Ngươi hãy nói thật cho Ai gia biết đi, ngươi... cứ nhất định là phải đi sứ hay sao?"
Việc Hoàng đế âm thầm sắp xếp cho đại lễ phong Hậu là một bí mật mà người trong cung ngầm hiểu, Trịnh Loan cũng sớm nhận được nhiều tin tức từ Lữ Phượng. Tuy nhiên, lời nói của Thái hậu bây giờ vẫn khiến nàng thầm kinh ngạc: Cách hành sự nóng nảy vội vã như vậy không giống với phong cách thận trọng từng bước trước đây của Hoàng đế. Phải chăng vì lo Cố Uyên không còn
nhiều thời gian, Hoàng đế mới quyết tâm cưỡng ép? Hành động này chắc chắn không được lòng triều thần, một cơn sóng gió nổi lên là điều không thể tránh khỏi. Nếu có kẻ đổ thêm dầu vào lửa
- Trịnh Loan bắt đầu suy tính đối sách cho cơn bão lớn có thể dự đoán trước là sẽ đến trong tương lai, mải suy tư lại suýt nữa bỏ sót câu trả lời của Cố Uyên: "Thần nhất định phải đi sứ."
Vẻ mặt Thái hậu trở nên phức tạp, không biết là thở phào nhẹ nhõm vì Cố Uyên từ chối hay phẫn nộ vì hành động quyết tuyệt bất chấp tâm ý của Hoàng đế thế này.
"Hậu vị của Nguyên Gia, ngươi không muốn hay sao?"
"Thần, chưa từng có một giây phút nào không muốn." Nàng thấy gò má mình hơi ấm lên, giọng nói bình tĩnh không gợn cuối cùng giờ đây cũng lộ ra một chút run rẩy: "Tâm ý và tình ý của Quan gia, thần vẫn luôn biết, biết rõ. Thần cũng... thần cũng muốn ở bên người mãi mãi, chỉ là... chỉ là thần tuyệt đối không thể để người vì thần mà đi vào vết xe đổ của Thái Tổ Hoàng đế. Thần cũng tuyệt đối, tuyệt đối không làm Thánh Văn Hoàng hậu, bỏ lại người cô đơn một mình trên cõi đời này."
Cố Uyên hít sâu một hơi, bất chấp khuôn mặt đang nóng bừng để dập đầu thật sâu trước Thái hậu: "Thần đi sứ lần này không phải để tìm nơi chôn thây mà là để cầu một tia sinh cơ, sau này, khi trở về, cũng có thể quang minh chính đại mà ngồi trên Hậu vị của Quan gia. Tâm ý của thần, thần xin lão nương nương hãy thành toàn!"
Ngữ khí khi nói những lời ấy của Cố Uyên kiên quyết, đanh thép, vang vọng như thể viễn cảnh nàng quang minh chính đại ở bên Hoàng đế đang ở ngay trước mắt.
Thái hậu ngẩn ngơ á khẩu một lúc thật lâu, cuối cùng cũng gật đầu: "Ngươi được lắm, vậy thì Ai gia sẽ thành toàn cho ngươi. Cho dù Nguyên Gia không đồng ý đi chăng nữa thì ngươi đã có Ai gia đồng ý cho ngươi đi rồi. Ngươi hãy đi đi, đi xa và hãy xem thế giới ngoài kia, hãy xem những kẻ tạo ra thứ Phúc Thọ cao ấy, dung mạo và tâm địa của chúng ra sao!"
________
Bắc Vương cùng đoàn sứ thần cũng sắp khởi hành, ngay trong ngày hôm ấy Loan Nghi ty đã cấp văn thư thông quan cho Cố Uyên. Vì là cận thần nội cung, thủ tục của nàng vô cùng rườm rà.
Thất Nương đích thân dẫn Cố Uyên đi một lượt qua các nha môn, cho dù nàng quen biết rộng, khéo ăn nói, cũng phải mất cả buổi chiều, đến tận khi thắp đèn thì mới có thể đưa văn thư thông quan đã đóng đại ấn cùng với nha bài tiết phù... vào trong tay Cố Uyên.
"Loan Nghi ty chúng ta ấy thì mọi thứ đều tốt, chỉ có điểm này là bất cập thôi, nhưng nghe sư phụ nói là giờ đã đỡ hơn trước nhiều lắm rồi. Hai mươi năm đầu tiên sau khi Tiên đế đăng cơ, muốn cử một người ra khỏi kinh thành thôi đã bị gây khó dễ, Nội các gây khó dễ không nói, mà ngự sử còn muốn dâng tấu sớ chôn vùi người ta kia!" Nàng vừa nói vừa cùng Cố Uyên rẽ qua hành lang, thấy Thôi Tam Thuận đang ở cửa Nhật Tinh môn, đích thân cầm đèn lồng chạy vội đến đón, nàng liền thuận tay lấy lại chiếc hộp trong tay Cố Uyên: "Cũng không còn sớm nữa, ta giúp cô đưa giấy tờ vào trực phòng để nghiệm phù, ghi sổ. Chạy khắp nơi cả ngày rồi, cô cứ nghỉ ngơi cho khỏe đi!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!