Liếc nhìn bóng nắng đổ dưới cửa sổ, Thôi Tam Thuận khom người dâng khay trà lên Hoàng đế: "Nô tài đã ra ngoài hỏi rồi, ở đây chỉ có loại trà này là tạm được thôi, Cố cô nương và Thập Nhất tiểu thư uống tạm cho đỡ khát."
Hoàng đế uống trà này quen rồi, không mảy may để ý. Nhưng Cố Uyên lại thấy hương trà không tầm thường, ghé mắt thấy nước trà trong chén trong xanh mà màu đậm, lá trà xếp đều đặn ngay ngắn, dù cho có không rành trà đạo cũng nhận ra đây là trà loại quý hiếm, bèn đặt sang một bên, nói với thiếu nữ: "Lúc nào thì Thập Nhất tiểu thư phải về?"
Câu hỏi này đúng ý Thôi Tam Thuận, hắn nhân cơ hội này khuyên nhủ Hoàng đế: "Tiểu thư, từ khi rời chùa Báo Quốc đến giờ cũng đã gần nửa canh giờ rồi, nếu mấy người bên kia không tìm thấy chúng ta..."
Đã có lý do để quang minh chính đại thăm hỏi thì việc giấu giếm lét lút cũng trở thành thừa thãi, như vẽ rắn thêm chân.
Hoàng đế liếc Thôi Tam Thuận một cái, chỉ nói: "Vậy để họ tới đây. Ngươi đi thông báo một tiếng, nói ta đang ở am Từ Thọ." Rồi quay lại, tiếp tục nghe Cố Uyên giảng giải về quy cách văn chương.
Nhưng lời này lại khiến Thôi Tam Thuận nghi hoặc, do dự một lúc rồi cúi đầu lui ra, vừa đi vừa nghĩ cách nói. Chẳng hay vừa bước khỏi cửa sau của am thì đã đụng phải một người đang hối hả bước vào. Người đó suýt đụng phải hắn, tức giận mắng nhiếc: "Ngươi mù hay sao mà..."
Giọng nói bỗng dừng bặt, Thôi Tam Thuận cũng giật mình, quỳ sụp xuống: "Sư phụ, con..."
"Tên tiểu tử này!" Thôi Thành Tú kéo hắn ra một bên, nhưng không hề nổi giận mà khuôn mặt mập mạp còn hớn hở lên, cằm hếch hếch về phía trong am: "Thập Nhất tiểu thư đang ở trong đó đúng không?"
"Vâng ạ." Hoàng đế đã phán, Thôi Tam Thuận không giấu giếm gì là thuật lại lời Hoàng đế với Thôi Thành Tú, rồi còn do dự nói thêm: "Sư phụ, con thấy tiểu thư nhà ta đối xử với Cố cô nương không giống bình thường chút nào, nếu như, nếu như vị kia mà biết được, theo tính tình ấy thì chúng ta chỉ có nước chết... Sư phụ hầu tiểu thư đã lâu, sư phụ thấy thế nào?"
Thôi Thành Tú l**m môi: "Nói một câu thế này, nếu Cố cô nương mà là nam tử thì ẩn tình trong chuyện này đã chắc đến tám chín phần mười, còn Cố cô nương là nữ tử..." Hắn cười bất đắc dĩ, "Người ta tử tế, hợp tính với tiểu thư thì sẽ thân thiết thôi mà, đoán già đoán non làm gì. Mà dù có cái gì đi chăng nữa thì cũng chưa chắc đã thành chuyện lớn."
Rồi hạ thấp giọng: "Ngươi không nghe Tôn Đắc Tú nói đấy à? Xưa kia Tùy Vương điện hạ vì một Nữ quan mà cũng căng thẳng kháng cự với lão Tùy Vương bao nhiêu lâu? Mà cũng ở cái tuổi này thôi, tâm đầu ý hợp tới độ không thèm để mắt tới mấy thị quân, nhưng cứ đợi thêm vài tuổi nữa, cưới thì cưới, gả thì gả, chán rồi thì buông không chút do dự. Nói trắng ra, lòng nữ nhi như biển sâu, dù Quan gia có anh minh đến đâu thì trong chuyện tình cảm cũng sẽ không khác.
Ngươi đừng lo làm gì, chúng ta làm nô tài thì chỉ cần hầu hạ chủ tử cho tốt, còn lại không cần quan tâm. Tính khí Quan gia ngươi không biết sao? Lòng Quan gia ấm, chỉ cần chúng ta trung thành thì tuyệt đối không thiệt thòi." Nói rồi hắn nhìn Thôi Tam Thuận một cái bén ngót, "Nếu cái miệng này của ngươi mà không kín, làm hỏng việc của Quan gia..."
Thôi Tam Thuận bị hắn nhìn mà lạnh cả lưng, vội vã gật đầu: "Con nghe lời sư phụ, đánh chết cũng không nói!"
Thôi Thành Tú dạy dỗ đồ đệ xong, một tay che mắt nhìn mặt trời, một tay bấm đốt tính thời gian, sai Thôi Tam Thuận về báo tin cho Hứa Hoan, lại dặn dò vài câu rồi mới đi vào chùa. Bề ngoài bình tĩnh nhưng trong lòng vui như mở hội, nghĩ thầm, cơ hội của mình cuối cùng đã đến rồi đây!
Muốn được nổi trội hơn người thì bản lĩnh phải có một hai điểm hơn người. Với bề tôi, bản lĩnh đó tốt nhất nên là tài năng và thực lực, hai thứ đó mà kém thì chí ít cũng nhờ hồng phúc tổ tiên, mà nếu hoạn quan không nó tài văn chương thi phú mà cũng thiếu hụt hồng phúc tổ tiên thì đương nhiên không dựa vào ai được nữa rồi, chỉ biết nịnh hót lấy lòng mà thôi.
Lẽ đó, chủ nhân tuổi nhỏ sẽ dễ đoán ý mà lấy lòng, có điều Hoàng đế trẻ tuổi này lại có tính cách điềm tĩnh vượt tuổi, từ nhỏ chỉ một lòng học văn luyện võ trị quốc, khiến cho Thôi Thành Tú muốn xu nịnh cũng không biết phải làm sao.
Nhưng bây giờ khác rồi, hắn sờ cằm, cười một tiếng: Quan rõ ràng đã để Cố Uyên trong lòng, dù có ý gì sâu xa hay không, cũng không quan trọng. Nếu chỉ là mến mộ tài năng quý trọng hiền tài, sau này Cố Uyên đỗ đạt khoa cử, có Hoàng đế chiếu cố, tự nhiên sẽ nhanh chóng thăng tiến, hắn cũng kết được thiện duyên với Loan Nghi ty; còn nếu thực sự có ý gì đó khác, tương lai việc tốt nếu thành thì hắn sẽ là đệ nhất công thần, há không tốt sao?
Càng nghĩ càng đắc ý, bước chân càng nhẹ tênh. Trước tiên hắn vào điện Phật thành kính thắp hương, quỳ trước Phật tổ chắp tay dập đầu, thành tâm khấn vái: "Phật tổ ơi, tiểu nhân với nơi này của ngài quả là có duyên! Ngài từ bi, phù hộ cho Cố cô nương khoa này đỗ đạt thật cao, đừng để cô ấy thi trượt phải khăn gói về quê..." Khấn vái xong, Thôi Thành Tú đứng dậy, tìm ni cô trụ trì Huệ Tĩnh cung tiến chút tiền đèn nến dầu thơm, lại dặn dò kỹ càng.
Kinh thành là nơi quý nhân qua lại nhiều, từ khi Thôi Tam Thuận đến xin trà, Huệ Tĩnh sư cô đã biết hôm nay gặp thí chủ có điều kiện, lúc này vui mừng khôn xiết.
Sắp xếp xong xuôi, Thôi Thành Tú theo sư cô vào sân viện nơi Cố Uyên ở.
Rèm trúc trong gian chính đang mở, hắn ngó vào nhìn thấy Cố Uyên ngồi bên án thư, cúi đầu viết chữ, còn Hoàng đế đang đứng bên cạnh chăm chú mài mực. Hắn giật thót cả mình, thầm nghĩ quả nhiên Cố cô nương này đúng là người có phúc lớn to bằng cái đình!
Cố Uyên không ngẩng đầu lên, vẫn tập trung vào nét chữ, mà Hoàng đế nghe tiếng bước chân liền quay đầu lại nhìn, thấy Thôi Thành Tú, mới bảo: "Pha thêm hai chén trà." Rồi nhíu mày nhìn chén trà trên bàn.
Thôi Thành Tú lại gần, thấy hai chén trà trên bàn một không một đầy, mắt chớp chớp liền hiểu ý, lẳng lặng cúi đầu lui ra. Hắn đến chỗ Huệ Tĩnh lựa tới lựa lui cuối cùng mới tìm được gói trà bình dân rẻ tiền, đợi tiểu ni cô pha xong lại bưng vào.
Nhưng hắn không dâng Hoàng đế trước mà nói với Cố Uyên: "Cố cô nương hao tâm tổn sức, dừng tay nghỉ uống trà một lát rồi viết tiếp cũng không muộn!"
Cố Uyên vốn đang rất khát, tâm trí lại dồn hết vào bài văn, thấy trà đưa tới tay cũng theo bản năng tiếp lấy. Cầm lên rồi nàng mới nhận ra ngay là không ổn, nhưng đã cầm lên thì chẳng thể bỏ xuống nữa. Thoáng nhìn vào chén trà mới thấy trà này không giống lúc trước, bấy giờ trong lòng mới nhẹ nhõm, uống một hơi cạn, nói với Thôi Thành Tú: "Phiền Thôi quản gia."
Thôi Thành Tú liếc thấy Hoàng đế đang nhìn Cố Uyên với ánh mắt chất chứa sự tán thưởng, trong lòng hắn cũng càng thêm thiện cảm với Cố Uyên, vậy là mặt cười như hoa:
"Cố cô nương là bạn của tiểu chủ nhân, cũng như tiểu chủ nhân vậy, nô tài đâu dám nhận lời như thế?" Rồi lại nhỏ giọng khuyên Hoàng đế, "Thập Nhất tiểu thư, giờ đã không còn sớm nữa, phu nhân ở nhà nhớ lắm, chúng ta nên về thôi!"
Thực sự đã trễ, không thể trì hoãn thêm nữa. Hoàng đế gật đầu, gấp đề bài Cố Uyên soạn cho cất vào, cáo từ rồi ra về.
Cố Uyên vẫn ngồi đó chép thêm một lúc sách. Nhìn ra thấy trời sắp tối, bụng bảo dạ tự hỏi hai người Hứa, Lý kia đã biến đi đâu, thì bỗng nghe tiếng cười nói vang vọng vào từ ngoài cổng.
Hứa Tịch và Lý Thanh ôm bọc đồ gì đó bước vào, vừa thấy Cố Uyên liền nói: "A Uyên là quý nhân của Lâm phủ, sao vẫn còn ở đây?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!