Chương 49: (Vô Đề)

Xét ra thì, thiên tử nổi giận ắt xác người trải ngàn dặm, thế mà Hoàng đế đối diện với Cố Uyên, cơn giận ấy lại tựa tuyết mịn gặp nắng ấm, chỉ vừa đọng lại một chút đã tan rã. Trước mặt người mình yêu thích, ngoài mặt có giận dỗi thế nào thì trong lòng cũng vẫn yêu thương như vậy, huống hồ ban nãy hai người còn thân mật đến thế cơ mà? Hoàng đế ngồi dậy trừng mắt với Cố Uyên chưa được một khắc đã lại nằm xuống, đưa tay kéo vạt áo Cố Uyên cho phẳng phiu, buộc lại dải thắt và cài lại khuy áo ở cổ cho cẩn thận.

Cố Uyên giật mình: "Quan gia?"

"Trẫm muốn một ngày kia nàng phải cam tâm tình nguyện." Lần đầu tiên trong đời Hoàng đế buộc vạt áo cho người khác, buộc xong xuôi vạt áo của Cố Uyên lại còn cẩn thận ngắm nghía, thấy không bị lệch, không bị lỏng mới vừa lòng. Hoàng đế vòng tay ôm lấy Cố Uyên, mặt áp vào ngực nàng, khẽ thở dài: "Trẫm yêu mến chính con người của nàng thôi, không phải ham thích tài học hay mê mẩn dung mạo gì cả.

Trẫm không biết nói thế nào cho phải, nhưng thời gian rồi đây sẽ làm rõ lòng người, sớm muộn gì trẫm cũng sẽ khiến cho nàng hiểu được."

"Nếu nô tỳ mãi cũng không hiểu thì sao?"

"Nàng nghĩ đến bước này rồi mà trẫm còn có thể để nàng đi ư?" Hoàng đế đột nhiên cắn vào ngực Cố Uyên qua lớp áo lót, không mạnh không nhẹ. Hành động này làm Cố Uyên hít vào một ngụm khí lạnh, cơ thể phát run lên. Trung y và áo lót bên trong chỉ là một hai lớp lụa xuân mỏng manh, trơn bóng, đây là lần đầu tiên nàng bị người ta đụng chạm vào nơi đó qua một lớp áo mỏng, mặt nóng bừng bừng lên lại không thể cự tuyệt, đành cố gắng chịu đựng nỗi xấu hổ, muốn đẩy Hoàng đế ra mà cơ thể lại cứng đờ.

Sự nhu thuận tựa là chiều chuộng như vậy khiến cho Hoàng đế bỗng thấy khô nóng cả họng, hình ảnh hoa sen nhấp nhô trên đường cong của b* ng*c vừa ban nãy cứ ẩn hiện trong ở trong, cũng chỉ đành đè nén lại h*m m**n thân mật, buông tay, nằm xuống giường.

Nàng nằm cách Cố Uyên thật xa, mãi một lúc sau mới miễn cưỡng bình ổn lại nhịp tim: "A Uyên, nàng giúp trẫm rót một chén trà đi."

"Nô tỳ tuân mệnh." Cố Uyên cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi, bước chân ra ngoài, đầu tiên là cắt bấc đèn, rồi kiểm tra than lửa, sau đó mới rót một chén trà ấm từ ấm trà, vào trong rèm rồng để dâng lên cho Hoàng đế.

Đêm đã khuya, trong màn trướng chỉ một mảnh tĩnh lặng, nghe thấy được cả tiếng gió bắc lướt ngoài song. Hoàng đế nghe thấy từng cử động chầm chậm của Cố Uyên cũng đoán được nàng đang kéo dài thời gian để bình tâm, biết nhưng không nói gì, uống nửa chén trà rồi hết sức tự nhiên nâng chén trà tráng men đến bên môi Cố Uyên, giọng thân mật: "Trẫm hành hạ nàng cả đêm đến thế, nàng không khát sao?"

Thấy Cố Uyên ngây người ra, tay Hoàng đế cũng cứng đờ giữa không trung, khuôn mặt hồng lên vì giận lẫn ngượng: "Nàng dám chê trẫm à?"

"Nô tì đâu dám." Cố Uyên vội vàng đưa tay đón lấy chén: "Chỉ là... chỉ là như thế này thì quá càn rỡ."

"Có gì mà càn rỡ?" Hoàng đế quay mặt đi, gò má hồng thấu, gần như đỏ cả mang tai: "Chúng ta... chuyện như ban nãy chúng ta còn làm được, giờ nàng uống chén trà của trẫm thì có là gì?"

Suốt đêm giằng co lăn lộn như vậy, Cố Uyên quả thực là cũng khát, bèn không từ chối nữa, uống cạn nửa chén còn lại. Cung nhân Ngự tiền được đãi ngộ vốn đã hậu hĩnh, nàng lại được Hoàng đế đặc biệt sủng ái, ngày thường cũng được uống không ít trà ngon rồi, nhưng quả thực Ngự trà vẫn hơn hẳn một bậc. Lửa vừa tới, hương vừa đủ, khiến người ta lưu lại vị ngọt nơi đôi môi, hậu vị thơm mát, hồi vị vô vàn.

Hoàng đế liếc thấy vẻ mặt của Cố Uyên rồi tâm trạng bỗng tốt hẳn lên, nhướng mày cười với nàng: "Trà Dương Tiễn này không tệ phải không? Trẫm vẫn luôn muốn nàng nếm thử."

"Hương vị rất thơm ngon, nô tỳ tạ ơn Quan gia." Cố Uyên định hành lễ với Hoàng đế nhưng Hoàng đế lại vươn tay kéo nàng lên giường: "Đêm đã khuya rồi, cứ để đấy, sáng mai dọn cũng chưa muộn."

Nhưng lần Hoàng đế không lại gần để thân cận với Cố Uyên nữa, vẫn nằm cách thật là xa Cố Uyên, nhưng cho đến khi nàng nằm xuống, Hoàng đế lại ngồi dậy, dịch người qua một chút để đắp chăn cho Cố Uyên thật kín, thật kĩ. Xưa nay Cố Uyên vốn quen chăm sóc người khác, đột nhiên giờ lại được người khác chăm sóc, hơn nữa lại là người nhỏ tuổi hơn mình, cảm thấy có chút ngượng ngùng không tự nhiên, bèn đưa tay giữ tay Hoàng đế lại: "Đáng lẽ ra là nô tỳ phải hầu hạ Quan gia, sao lại ngược đời thế này?

Lát nữa Quan gia cứ nằm xuống..."

"Việc này trẫm tự hầu mình được." Hoàng đế nghiêm mặt, dáng vẻ nghiêm nghị như đang phê duyệt tấu chương nhưng vệt hồng trên mặt kia thì không thể nào che giấu được: "Hôm nay trẫm đối với nàng như vậy... Nếu là người thường thì chẳng phải trẫm chăm sóc nàng là hợp tình rồi hay sao?"

Một luồng ấm áp bỗng dâng lên từ đáy lòng Cố Uyên, khiến hai mắt nàng nhòe đi trong chốc lát. Dù là Thập Nhất hay là Hoàng đế thì tâm tư và hành động cũng đều chân thành như vậy, thẳng thắn không chút che giấu, khiến cho nàng không thể nào giữ được sự bình tĩnh và lãnh đạm mà nàng luôn giữ khi đối diện với người khác. Tâm tư tinh tế đến không kẽ hở, lại nhiệt thành ào ạt như vậy, dù mình có giữ bình tĩnh được thì cũng có thể giữ được thêm bao lâu nữa đây?

Hoàng đế đã ngủ thiếp đi, tiếng hít thở dần đều đặn hơn. Cố Uyên đưa tay đè ép trên ngực mình, xúc cảm từ môi răng Hoàng đế dường như vẫn còn lưu lại trên ngực, hơi đau, hơi tê, và nóng rực lên khó tả. Không cần nhìn cũng biết, vết cắn của Hoàng đế chắc chắn đã để lại dấu vết ở nơi đó, cho dù Hoàng đế ghìm cương trước vực, chưa làm đến bước cuối cùng đi chăng nữa, nhưng thân thể đã gần gũi trong chuyện riêng tư và nơi thân mật đều đã động chạm vào như vậy thì còn có thể coi là trong sạch không chút tì vết sao?

Cố Uyên khẽ thở dài trong bóng tối: Mặc dù là thanh mai trúc mã từ nhỏ nhưng nàng chỉ coi Lã Truyền là huynh trưởng, là bạn đồng môn, chưa từng có tình cảm nam nữ với chàng. Phải chăng từ rất lâu về trước mình đã cảm thấy chàng không phải là lương nhân trong lòng cho nên mới luôn câu nệ và đối vẹn toàn nghĩa, ngay cả việc nhà họ Cố cũng không bao giờ chịu để chàng ra tay giúp đỡ?

Dù sao đi nữa, đó cũng là hôn sự do cha mẹ hai nhà đã ước định, cho dù lúc này mình nhất thời chưa thể thoát thân khỏi nơi cung cấm nhưng cũng nên tìm một lúc thích hợp để viết thư về nói rõ tình hình và khéo léo từ hôn, tránh làm lỡ dở đời người ta. Cũng may trước lúc vào kinh đã bàn bạc thống nhất thời gian để tang tổ phụ mẫu của Lã Truyền là đến cuối tháng Mười mới kết thúc, sau đó nàng lại còn phải lo liệu việc nhà và chuẩn bị cho kỳ thi Ân khoa năm sau, phải đợi đến sau kì Ân khoa mới bắt tay vào chuẩn bị việc hôn sự, vậy là vẫn còn một chút thời gian để từ từ tính toán. Chỉ là, nàng nhớ đến mẫu thân luôn mong mình sớm kết hôn sinh con rồi viên mãn bình an đến già, nếu biết mình giờ đây cam tâm tình nguyện làm người phụ nữ của Hoàng đế mà không danh không phận, đi ngược lại với tổ huấn và phá hoại thanh danh nhà họ Cố như thế, không biết mẫu thân có tức giận đến nỗi đuổi mình ra khỏi nhà hay không?

Cố Uyên im lặng suy nghĩ chuyện của mình, bên kia thì Hoàng đế cũng trằn trọc không ngủ được. Những hành động của Cố Uyên cứ ẩn rồi lại hiện trong đầu Hoàng đế, khiến cho nàng lần đầu tiên hiểu ra rằng rằng nữ tử cũng có thể có d*c v*ng chiếm hữu rõ ràng như vậy đối với một nữ tử khác. Hoàng đế nổi tiếng thông minh và có trí nhớ tốt, đọc qua trang sách là đã nhớ ngay. Năm đó, Nguyên Gia theo tiên đế đến Tùy Vương phủ, được mời nán lại nghỉ trưa trong thư phòng của lão Tùy Vương.

Vẫn nhớ trưa đó nàng rút một quyển tên Tứ Thư ra từ trên giá sách, mở ra thì thấy bên trong lại toàn là cảnh tượng yêu tinh giằng co đánh nhau. Hồi ấy tò mò nên xem, xem xong cũng không nói gì, mà cũng chỉ xem qua loa đại khái thôi, vì còn nhỏ nên cũng không có suy nghĩ gì sâu xa, chỉ thấy kỳ lạ khi mấy yêu tinh này đều tr*n tr**ng không mảnh vải che thân. Đánh nhau mà không mặc quần áo ấy à, nhìn qua đã liền cảm thấy không đứng đắn đẹp đẽ gì cả, dù béo hay gầy, cao hay thấp thì cũng nên mặc quần áo chứ, người đẹp vì lụa. Thế nhưng đến tận bây giờ mới hiểu được cái hay của việc ngọc thể mỹ nhân không bị vải vóc che chắn mà chỉ có thấy da thịt nõn nà.

Cho dù đọc nhiều sách vở đến mức học thuộc lòng đi chăng nữa thì có những chuyện vẫn phải tự mình trải nghiệm mới biết được hương vị. Cũng như đến bây giờ mới hiểu được rằng cùng người mình yêu thích làm một việc thì dù việc ấy có bình thường nhỏ nhặt đến đâu cũng khiến người ta nhớ nhung không dứt. Lại nghĩ, nếu mình và Cố Uyên cùng lớn lên trong dân gian thì có phải là có thể thoải mái uống cùng một chén trà, ngủ cùng một cái giường, chăm sóc lẫn nhau chứ không phải là mỗi hành động của mình đều khiến nàng phải tạ ơn như được nhận ân huệ sâu nặng?

Hoàng đế suy nghĩ miên man, gần đến nửa đêm mới chìm vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau thức dậy đã thấy Cố Uyên xiêm y chỉnh tề đứng hầu bên giường, vẫn là áo tím nhạt và váy lụa tím, chỉ thêm một chiếc áo choàng cổ đứng cũng màu tím nhạt. Hoàng đế nhìn cổ áo cài kín mít của nàng, lại liếc mắt nhìn tay Cố Uyên, thế rồi chỉ nhìn Cố Uyên lui ra ngoài mà không nói thêm lời nào.

Đêm đến có Tư thiết phụ trách thay y phục cho Hoàng đế, sáng sớm lại có Tư y và Ti sức phụ trách mặc y phục cho ngài, như thường lệ, Đông Thuần lo liệu, Thu Dung phụ giúp, nhanh chóng làm xong xuôi.

Hoàng đế cầm chiếc mũ Dực Thiện từ tay Thu Dung đội lên đầu, khi ra khỏi trướng lại dặn dò thêm một câu: "Đêm qua trẫm không cẩn thận làm xước vết bỏng ở tay A Uyên, mấy ngày tới nàng sẽ không thể chạm nước, thời gian này cứ để Thôi Thành Tú phân người phụ giúp, tất cả mấy việc vặt vãnh đều miễn hết cho nàng đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!