Chương 45: (Vô Đề)

Suy cho cùng thì Hoàng đế vẫn là Hoàng đế, Hoàng đế thì chẳng có nhiều lo nghĩ trong những việc tiểu tiết chi ly, cũng không có vẻ thẹn thùng e ấp như thiếu nữ mới lớn, mà cứ đường đường chính chính hỏi thẳng điều muốn hỏi vậy thôi. Thân là Thiên tử, kim tôn ngọc quý ngày ngày xử lý vạn việc, chuyện ăn chuyện mặc chỉ là những việc nhỏ nhặt không đáng bận tâm, một bát mì mà Cố Uyên tự xuống bếp nấu cho thì cũng có phải trọng điểm đâu, trọng điểm là thực tâm thực ý của Cố Uyên như thế nào, bát mì này có phải là Cố Uyên cam tâm tình nguyện nấu hay không.

Nhưng mà, cam tâm tình nguyện thì sao chứ?

Chưa kể những vở kịch giả dối và những mưu tính hiểm nguy chốn hậu cung, phải nói về ngay từ bắt đầu, Cố Uyên sôi kinh nấu sử và tham gia kỳ Nữ khoa chính là để tìm kiếm một cơ hội, giành lấy một danh phận để có thể tự quyết định cuộc đời và chèo lái số phận của chính mình. Thế mà chẳng lẽ giờ đây nàng lại phải quanh quẩn trong trùng trùng lớp lớp những bức tường thành để vọng ra bốn phía chân trời, để mà trông mong vào hỉ nộ ái ố của một người duy nhất, để mà sống sót nhờ vào sủng ái của người đó ư? Đối với Cố Uyên, đã được thấy trời đất rộng lớn và thiên hạ bao la, cho dù ở chốn này có cẩm y ngọc thực đủ đầy đi chăng nữa thì bốn phía cung tường cao vút cũng chẳng đáng để lưu luyến. Có được tình cảm của một người, một thứ tình cảm nồng hậu, thuần túy và chân thành như vậy, không thể nói là trong lòng nàng không hề có chút rung động nào, nhưng liệu rung động ấy có đủ để chống đỡ cô đơn tịch mịch chốn hậu cung của những năm tháng về sau không?

Ngày ấy, Thái hậu gọi nàng tới tận nơi để dạy bảo, dù là vì nghe theo lời gièm pha của Lý Uyển nhưng những lời dạy bảo ấy cũng không phải là không có lý: lòng quyết tâm chăm lo quốc sự triều chính và cái ý chí mở ra thời thái bình thịnh trị của Hoàng đế rất kiên định và vững vàng, ngài trong những trang sử của hậu thế cũng sẽ xứng đáng được ca tụng, được ghi danh, tuyệt nhiên không thể vì một Cố Uyên nàng mà bị gán lên vai tội danh thiên cổ

- một hôn quân bị nữ sắc mê hoặc.

Lại nói, bề tôi trong cung cực kì giỏi đoán ý bề trên, Thiên tử thì vốn là chủ nhân của khắp bốn bể, nếu như muốn tìm thì cũng sẽ dễ dàng tìm được vô vàn người con gái hợp ý Hoàng đế, đến lúc đó thì tình yêu đầu đời như bông hoa vừa chớm nở của Hoàng đế dành cho Cố Uyên nàng sẽ dần dần bị thời gian phủ bụi và những người mới tới làm cho hao mòn, cuối cùng rồi chỉ trở thành một giai thoại về một thời son trẻ ngông cuồng

- hoặc thậm chí, tình yêu ấy sẽ hoàn toàn bị lãng quên. Còn Cố Uyên, nàng sẽ dành cả đời này để trông nom giang sơn thái bình thịnh thế của ngài, tận tâm tận lực làm tròn bổn phận của một thần tử, chỉ cần cả hai chớ tham lam, chớ hy vọng, chớ vượt quá giới hạn quân thần, thì những con sóng rung động của tình yêu ấy sẽ mãi tươi mới, mãi nằm sâu trong đáy lòng nàng, sau này nàng cũng sẽ không phải ôm ấp bất kỳ oán hận nào, không phải chịu đựng nỗi cô đơn của một kẻ 'hồng nhan đã phai mà ân sủng cũng cạn'. Như thế, tình yêu này sẽ không bao giờ bị vấy bẩn hay tàn lụi rồi chìm vào quên lãng, và ngài thì cũng mãi là một minh quân. Cố Uyên nghĩ, ấy chẳng phải là sự báo đáp tốt đẹp nhất cho bóng lưng đã mạnh mẽ che chắn để liều mạng bảo vệ mình hay sao?

Cố Uyên đặt chiếc khay lên ngự án, lùi lại hai bước rồi quỳ xuống: "Sấm sét hay mưa móc thì cũng đều là thiên ân, nô tỳ không dám có bất kỳ oán giận gì."

Ánh sáng của hy vọng le lói trong mắt Hoàng đế vụt tắt, giờ thì đôi mắt đen láy chẳng còn nhìn ra bất kỳ cảm xúc nào: "Trẫm hiểu rồi, nàng lui xuống đi."

Hoàng đế không hề nhìn Cố Uyên thêm một lần nào nữa, cũng chẳng động đến bát mì kia, chỉ cầm lấy tấu chương rồi đứng dậy đến trước bình phong để nghiên cứu bản đồ.

Cố Uyên lặng lẽ lui ra khỏi điện, Thôi Thành Tú mang vẻ mặt sốt sắng chạy tới khúm núm: "Cố tiểu nương tử, Quan gia ở bên trong đã ăn mì chưa thế?"

Cố Uyên lắc đầu: "Quan gia chưa động đũa. Thôi sư phụ, mì nấu xong không để được lâu, lát nữa phiền ngài vào thu dọn. Ngày mai ta phải trực tiếp đối chất với Đoan Vương, giờ vẫn còn vài văn thư chưa xem xong, ta xin cáo phép trước, không hầu hạ ở trong điện nữa."

Thôi Thành Tú gãi tai gãi má xoay một vòng tại chỗ: "Sao lại như thế được! Chỉ riêng tấm lòng của cô cũng đã đủ để Quan gia phải..."

Lời nói của hắn chưa dứt mà đã thấy Cố Uyên đã bước xuống thềm ngọc, hắn chỉ còn biết dậm chân thở dài, nghĩ một lát rồi lại sai người đến Ngự thiện phòng chuẩn bị một phần cháo, vài món ăn kèm và vài món điểm tâm để đưa vào điện. Hoàng đế đã phê duyệt xong đống tấu chương, một bản đấu phương được đặt dưới chiếc chặn giấy bằng ngọc bích, Hoàng đế hạ bút viết một cách phóng khoáng, đầu bút lướt đi thoăn thoắt. Thôi Thành Tú mượn cớ đặt khay trà xuống mà liếc nhìn:

Quan gia đang vẽ tranh, đây vốn dĩ là một chuyện hiếm thấy, nhưng điều hiếm thấy hơn nữa là Quan gia lại không vẽ mỹ nhân giai thoại hay núi non sông nước, cũng chẳng vẽ mai trúc chim chóc, mà chỉ bằng vài nét phác họa đã tạo nên một con dế đang bò trên một chiếc lá, nét bút còn đơn sơ nhưng thần thái thì lại vô cùng sống động.

"Quan gia vẽ đẹp quá!" Thấy Hoàng đế đặt bút xuống, Thôi Thành Tú vội vàng khen ngợi bằng một câu thật lòng, "Đây là loài dế lưng đen đầu xanh ở Tần Châu phải không ạ? Đúng là đẹp thật! Tuy đã qua mùa rồi nhưng ngoài cung vẫn có nhiều người nuôi dế để chơi qua mùa đông, nếu Quan gia muốn xem thì ngày mai nô tài sẽ đi các quán trà ở phố lớn tìm một vòng, những nơi đó là nơi người nhàn rỗi tụ tập, tìm là thấy ngay ạ!"

Hoàng đế không nói gì mà chỉ nhìn chằm chằm vào bức tranh con dế. Thôi Thành Tú dừng nói lại một chút, thấy bát mì của Cố Uyên quả nhiên vẫn còn nguyên đó, vội vàng giơ tay định bưng đi: "Quan gia uống chút cháo cho ấm bụng nhé? Ăn chút điểm tâm không ạ? Món mới do đầu bếp người Giang Nam mới vào cung hôm qua làm, ngay cả lão nương nương cũng khen đấy ạ!"

Tay hắn vừa chạm vào mép chiếc khay gỗ chạm khắc thì đã bị ánh mắt lạnh lùng của Hoàng đế nhìn đến phải rụt lại, rồi rụt rè lầm bầm: "Quan gia... mì đã nguội hết rồi, lại còn bị ngâm nước mềm nhũn ra, không ăn được nữa đâu. Nếu Quan gia muốn ăn thì nô tài sẽ bảo Ngự thiện phòng, à không, nô tài sẽ bảo Cố tiểu nương tử làm một bát khác nhé?"

Hoàng đế không thèm để ý đến hắn, tự lấy đôi đũa ngà trên khay rồi bưng bát, cầm đũa lên gắp từng đũa mì lạnh ngắt mềm nhũn, ăn hết mì, uống cạn cả nước, rồi chỉ vào bức tranh con dế trên bàn: "Đưa bức tranh này cho nàng ấy, nói với nàng rằng trẫm hiểu tâm tư của nàng, nàng cứ yên tâm làm việc trong cung rồi đến khi đó trẫm sẽ để cho nàng đi."

Cứ dây dưa qua lại, đến cả Thái hậu cũng bị lôi vào cuộc, qua bao nhiêu chuyện mà hóa ra vị Cố tiểu nương tử này vẫn sắt đá như xưa! Thấy lần này gương mặt Hoàng đế bình thản an tĩnh, giọng nói cũng nhạt nhẽo đến lạnh lùng chẳng còn chút dấu vết nào của sự luyến tiếc bịn rịn không nỡ như ngày thường nữa, Thôi Thành Tú không khỏi thầm thở dài trong bụng.

Hắn không thể hiểu sao mà trên đời này lại có người không cầu tiến thân mà vứt bỏ hết phúc khí như vậy, Quan gia đã trăm phương nghìn kế để bảo vệ nàng, hao tâm tốn sức quan tâm đến nàng, nhưng nàng kia lại cứ giả ngây không biết không hiểu. Tình cảm trên đời này sao mà chịu đựng được sự chà đạp như vậy chứ? Giờ thì tình cảm đã bị hao mòn đến cạn kiệt rồi đây, nàng kia thực sự khiến Quan gia lạnh lòng rồi, nhìn cái tình hình trước mắt thì đợi qua được ải này ắt là mỗi người sẽ đi một ngả, chẳng bao giờ gặp 

lại nhau nữa!

________

Buổi đối chất ngày hôm sau được ấn định tại  Ninh Thọ cung, vào giờ Tị.

Vì chuyện này liên quan đến bí mật của Đế vương gia nên đương nhiên không tiện phô trương, chỉ có vài người quan trọng tham dự mà thôi. Về phía Tông thất có Đoan Vương và Dụ Vương, trong cung có Chưởng ấn Loan Nghi ty Trịnh Loan và Đề đốc Lâm Viễn, cùng với Thủ phụ Nội các Lý Hằng và Thượng thư Bộ Hình Ngô Giang.

Ngày hôm đó, Hoàng đế vẫn lấy cớ sức khỏe không tốt để miễn triều. Lý Hằng và Ngô Giang đến sớm, sau khi hành lễ với Thái hậu và Hoàng đế thì được ban ghế ngồi, họ cúi người nhìn Hoàng đế: "Mặt Thánh thượng có vẻ gầy đi một chút nhưng may phước tinh thần thì vẫn tốt. Gần đây các triều thần đều rất lo lắng, giờ thì có thể thở phào nhẹ nhõm rồi."

Khuôn mặt Hoàng đế man mác ưu sầu, chỉ khẽ gật đầu, Thái hậu thì thở dài: "Từ nhỏ thể trạng Hoàng đế đã không mạnh mẽ gì, gần đây ăn ngủ không điều độ nên mới phải miễn triều. Hôm nay Ai gia gọi các khanh đến đây cũng không có ý gì khác ngoài việc hôm qua Cung Vương phi vào cung, nói với Ai gia về vài chuyện phiếm ở bên ngoài cung, những chuyện hàm hồ không thể chấp nhận được, vậy mà lại nói là do Đoan Vương nói.

Đoan Vương tuổi đã cao rồi, lại là Tông chính, lời ông ấy nói Ai gia không thể không coi trọng, vì vậy lần này mới gọi các khanh đến để xác minh."

Tuy nói là đối chất nhưng Đoan Vương địa vị cao, Cố Uyên địa vị thấp, đương nhiên không phải là tranh luận thẳng thắn một chọi một mà thực chất là đơn phương tra hỏi Cố Uyên về mọi mặt xem có thể tìm ra sơ hở nào không. Các Tông thân, triều thần đều đã tề tựu, Thái hậu lệnh Ngọc Thúy dẫn Cố Uyên bấy giờ đang chờ ở sảnh phụ đến trước mặt, chỉ vào nàng và nói với vài vị thần tử, mỗi vị bày ra một sắc mặt khác nhau: "Chính là nàng ta, Ai gia không có gì để nói cả, các ngươi có gì muốn hỏi thì cứ hỏi đi."

Mấy người họ đều đã đọc văn thư mà Nguyên Lễ viết từ trước đó, mà tất cả cũng đều lại là những kẻ thâm trầm, không dễ dàng mà mở miệng lên tiếng. Đoan Vương cụp đôi lông mày bạc trắng xuống như đang nhập định, Trịnh Loan và Lâm Viễn thong dong nhấp trà, còn Lý Hằng và Ngô Giang thì nhất quyết không mở lời, không gian trong điện nhất thời rơi vào im lặng, Dụ Vương nhìn sang hai bên trái phải, xoay chiếc nhẫn phỉ thúy trên ngón tay rồi mở lời: "Cứ để người ta quỳ mãi như thế thì hỏi được cái gì?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!