Chương 44: (Vô Đề)

Cố Uyên nghe giọng điệu của người đàn ông kia thì biết rõ ràng là hắn có quen biết mình, liền không khỏi nhìn hắn để mà đánh giá thật kĩ một lần nữa. Đa số người miền Nam khi vào kinh thành đều không chịu được lạnh, mới tháng Mười mà Thế tử Nguyên Lễ đã khoác trên mũ ô sa đầu một chiếc đệm tai bằng da hải ly, cả người được phủ kín trong chiếc áo choàng bằng lông chồn. Dù là vậy, vóc dáng cao lớn của hắn vẫn trông cũng vẫn không hề cồng kềnh nặng nề.

Nét mặt cũng linh tú và ngũ quan cũng tinh xảo y như Hoàng đế, mà hai đôi mắt càng giống nhau hơn cả, chỉ là khí chất lại hoàn toàn khác biệt: Hoàng đế trẻ tuổi mà chín chắn trầm ổn, đôi mắt lúc nào cũng nghiêm nghị bình tĩnh không lộ thanh sắc, chỉ những ai nhìn để ý vô cùng kỹ càng hoặc là người rất thân thuộc mới đọc được cảm xúc nơi khóe mắt mà thôi. Còn Nguyên Lễ thì như cơn gió xuân ấm áp, nơi khóe mắt đuôi mày dường như luôn ẩn chứa một nụ cười, chỉ là, nhìn lâu sẽ thấy nụ cười ấy như một lớp lụa mỏng manh phủ trên khuôn mặt và che lấp toàn bộ ngũ quan. Đôi mắt đen láy như cánh cửa khoá chặt, chẳng để bất kỳ cảm xúc nào thực sự lọt vào sâu.

Cố Uyên thầm thêm một phần cảnh giác, cúi người thật sâu trước Nguyên Lễ: "Thế tử điện hạ quá khen, lời ấy nô tỳ không dám nhận. Nghe nói Điện hạ đã an cư đất Vân Châu từ lâu, lại là người yêu thích thi văn, không ngờ ngay cả những chuyện nhỏ nhặt ở ngoại châu cũng biết rõ. Để Điện hạ phải bận tâm, nô tỳ lấy làm thật lòng hoảng sợ."

"Cô và ta cũng có thể coi là thông gia, lại vừa là tri kỷ lâu năm, không cần câu nệ như vậy." Nguyên Lễ mỉm cười hiền hòa, chậm rãi giải thích với Hoàng đế và Cố Uyên: "Nhũ mẫu của thần là Hứa thị, ngày xưa ở trong cung có vài người tỷ muội kết nghĩa, có một năm kia bà ấy về ngoại châu thăm người thân, khi trở lại liền kể rằng một người tỷ tỷ của bà có một nghĩa nữ vô cùng thông minh uyên bác, tài văn chương thì càng xuất chúng, còn nhỏ tuổi mà đã đứng đầu phủ thí, nhân phẩm lẫn năng lực đều khiến bao nam nhi cùng châu phải cúi đầu hổ thẹn. Thần ngày thường cũng thích múa bút ngâm thơ, nghe vậy đương nhiên không chịu khuất phục, bèn dựa theo đề thi phủ thí năm đó viết mấy bài văn. Viết xong cuối cùng tự thấy không một bài nào sánh kịp, bấy giờ mới hiểu thế nào là 'thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân'[1]. Bài văn ấy, đến giờ thần vẫn nhớ như in." Hắn dõng dạc đọc lại bài văn của Cố Uyên một lượt không sai chữ nào, rồi nhận xét vài câu, cười nói. "Một văn nhân có thể viết ra áng văn chương đầy khí phách như thế, dù cho ai nói nàng là loại người nịnh nọt lấy lòng đi chăng nữa thì thần cũng không tin. Cố nữ sử bây giờ ở trong cung hẳn có những nỗi niềm khó nói, thần không thể thay Cố nữ sử biện bạch điều gì, nhưng trong 

đục tự phân, có Quan gia thánh minh, ắt tới ngày chân tướng sáng tỏ."

[1] Vùng trời rộng còn có vùng trời khác rộng hơn, người này tài còn có người khác tài hơn.

Tuy Hoàng đế không giỏi văn chương nhưng cũng nghe ra Nguyên Lễ bình văn của Cố Uyên rất trôi chảy, chi tiết, đúng trọng tâm, hiển nhiên đã nghiên cứu kĩ lưỡng không chỉ một ngày. Thấy lời nói của hắn rõ ràng tự coi mình là tri kỷ cố giao của Cố Uyên, lại còn nói chuyện văn chương qua lại với nàng, khoé môi hơi cong lên của Hoàng đế vốn đang mỉm cười bỗng bất giác chùng xuống, nhàn nhạt ngắt lời: "Đường huynh có lòng, trẫm ghi nhớ rồi.

Chuyện của Đoan Vương trẫm đã có chủ trương, đường huynh cứ kiên nhẫn chờ đợi, mọi chuyện tất sẽ sáng tỏ." Nàng vừa nói vừa đưa tay nắm lấy tay Cố Uyên: "A Uyên, chúng ta đi thôi."

Dù Hoàng đế không đến mức quá kiêng dè trước các cung nhân nhưng việc có hành vi thân mật với Cố Uyên trước mặt tông thất, triều thần thì đây là lần đầu tiên, khiến trong lòng Cố Uyên lập tức dâng lên một cảm giác ngượng ngùng như thể bí mật đã bị nhìn thấu. Nàng mượn động tác cúi người hành lễ với Nguyên Lễ để nhanh như chớp mà cực uyển chuyển lùi lại một bước, rồi thuận thế đỡ lấy tay Hoàng đế, thế là đã kín đáo và khéo léo tránh khỏi cái nắm tay của người kia: "Nô tỳ tuân chỉ, xin Quan gia lên kiệu."

Vẻ bàng hoàng và tan vỡ chớp loé trong đôi mắt và thoáng qua trên khuôn mặt Hoàng đế, rồi chớp mắt lại trở về với vẻ điềm tĩnh như thường, cũng không nói gì thêm, vịn tay Cố Uyên mà lên kiệu rồng, ngồi ổn định cũng không thèm nhìn Cố Uyên một cái mà chỉ khẽ gật đầu khi nhìn về phía Nguyên Lễ: "Đường huynh bảo trọng."

Ánh mắt Nguyên Lễ dõi theo nhất cử nhất động, điềm nhiên cúi rạp người: "Thần cung tiễn Quan gia!"

Thôi Thành Tú lên tiếng ngay, giọng nói vang vọng khắp đường cung: "Khởi giá!"

Tám thái giám phối hợp nhịp nhàng, đều như một, chiếc kiệu rồng từ từ được nhấc lên khỏi mặt đất, không lâu sau đã rẽ qua góc tường. Cố Uyên hơi quay đầu nhìn về phía sau, thấy bóng dáng Cung Vương Thế tử đã biến mất như chưa từng ở đó, bấy giờ nàng thầm thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Dù chỉ vài câu ngắn ngủi nhưng Cố Uyên đã nghe ra, biết được Nguyên Lễ rất thông thạo và quen thuộc với các điển cố của khoa thi Loan Nghi, tuyệt đối không phải chỉ là hứng thú qua loa. Điều này càng làm cho nàng cảnh giác hơn: Kỳ khảo xét Tước vị của Tông thất có nội dung khác hẳn với kỳ thi khoa cử thông thường, lại càng chẳng liên quan gì đến khoa Loan Nghi, vậy tại sao một Tông thất nhàn tản lại quan tâm và hiểu rõ những điều này như vậy?

Hoàng đế vào điện, đầu tiên là thay y phục, sau đó vào Đông noãn các phê duyệt tấu chương như thường lệ; có vẻ là muốn giải quyết tất cả văn thư còn tồn chất thành đống nên chăm chú, lặng lẽ đọc từng bản từng bản thật miệt mài, cho đến khi đèn đuốc đã sáng mà bút vẫn chưa đặt xuống án thư, đừng nói bữa tối, ngay cả trà bánh điểm tâm cũng không hề động đến.

Thôi Thành Tú đã dâng trà mấy lần nhưng trà đều bị bỏ cho nguội lạnh trên ngự án rồi lại được mang đi thay. Cuối cùng, hắn không còn cách nào khác, đành đánh liều vào Tây trị phòng để tìm Cố Uyên, nở một cười nịnh nọt rồi chắp tay cầu xin nàng giúp đỡ: "Xin Cố tiểu nương tử ra tay tương trợ đi mà!"

Vì sắp đến phiên đối chất với Đoan Vương rồi, nàng tất nhiên phải có sự chuẩn bị trước. Thái hậu đã sai người mang một chồng văn thư dày cộp đến, ngoài lời của Đoan Vương hôm đó thì còn có lý lịch của Hồ Uyển Nương và các danh sách điều lệ có liên quan. Cố Uyên đang cẩn thận phân loại, sắp xếp, suy tính lời nói, giờ nghe Thôi Thành Tú xun xoe kể rõ đầu đuôi, thế là nàng bèn dọn dẹp văn thư đang cầm trên tay rồi đứng dậy, đi vào điện.

Theo tính toán của Thôi Thành Tú thì cả chiều nay Hoàng đế c

hưa từng gặp Cố Uyên, giờ gặp chắc chắn sẽ hỏi han vài câu, hắn có thể nhân cơ hội đó chen vào vài lời, khuyên nhủ Hoàng đế nghỉ ngơi một lát.

Nào ngờ, lần này hắn bị làm cho thất vọng hết chỗ nói, Cố Uyên đặt trà xuống bên cạnh Hoàng đế rồi mà mắt ngài vẫn không rời tấu chương, tay ngài vẫn không ngừng viết viết, chỉ cau mày rồi nói: "Chẳng phải trẫm đã nói để người khác hầu hạ còn nàng thì cứ về nghỉ đi? Thôi Thành Tú đâu? Hắn ta lôi nàng đến đây, còn hắn thì lười biếng chạy đi đâu rồi? Hay là hắn quên lời trẫm dạy, lại muốn giở trò cũ?"

Giọng điệu bình thường nhưng ẩn chứa ý tứ khiển trách nặng nề, Thôi Thành Tú đứng đợi ngoài cửa điện, nghe mà trong lòng rơi 'thịch' một tiếng, ngay lập tức vén rèm vào điện, cười cong mắt: "Sao nô tài dám lười biếng được ạ? Gần đây Quan gia không có khẩu vị, nô tài mới vừa đi Ngự thiện phòng một vòng, các món điểm tâm rau củ ở Trang viên Ngô Châu đã được dâng lên rồi ạ, nghe nói là làm đúng theo theo hương vị dân gian vùng Ngô Châu để mời các chủ tử trong cung nếm thử.

Lão nương nương mấy ngày trước đã ăn thử rồi, nói đúng là hương vị có khác so với kinh thành, cũng không tệ, nô tài đã bảo họ chuẩn bị thêm một bát cháo để cùng dâng lên, mong Quan gia cũng thử một chút. Cố tiểu nương tử là người Ngô Châu, tiểu nương tử cũng nên thưởng thức xem có đúng vị quê nhà hay không, phải chứ ạ?"

Hoàng đế vẫn không ngẩng đầu lên: "Nói với Ngự thiện phòng lát nữa chuẩn bị một phần ăn cho trẫm, thêm một món thịt kho tàu và một món yến sào gà hầm cho A Uyên."

Thôi Thành Tú không dám đáp lời, chỉ liếc nhìn Cố Uyên, bấy giờ Cố Uyên đã cúi mình trước Hoàng đế: "Nô tỳ không dám, xin Quan gia..."

"Trẫm đã nói rồi, nàng không phải người ngoài!" Hoàng đế dường như không 

thể kìm nén được sự bồn chồn và khó chịu trong lòng, buông bút son xuống, đột ngột đứng lên: "Cho dù có thêm hai món nữa thì cũng chỉ là bảy món, còn thua xa một bàn tiệc ở lầu Phúc Khánh, có cái gì mà nàng không dám?"

Ngoài công vụ triều chính ra thì Hoàng đế cực kì hiếm khi nổi giận tới như vậy, cơn giận này cho dù vô cớ nhưng lại bắt nguồn từ Thôi Thành Tú, chợt nhớ đến những người trong Loan Nghi cục dạo gần đây, hắn sợ hãi đến run rẩy, quỳ xuống đất dập đầu liên hồi tới không kịp đếm nổi là mấy cái, lại còn tự vung tay tát vào mặt mình: "Nô tài hồ đồ khiến Quan gia tức giận, xin Quan gia tha tội!"

"Không phải lỗi của ngươi."

Gương mặt Cố Uyên chỉ có sự ngạc nhiên mà không có một chút bối rối hay bất an lo sợ nào, cái sự điềm tĩnh và vững vàng ấy lại càng làm nổi bật sự thất thố mất bình tĩnh và thiếu phong độ của Hoàng đế. Trong lòng Nguyên Gia dấy lên một nỗi thất vọng đầy chán chường và ảo não, bèn nhắm mắt lại để bình tĩnh rồi ngồi xuống sau án thư, giọng nói hạ xuống lấy lại sự bình thản nhưng đôi môi vẫn mím chặt: "Không phải lỗi của các ngươi, là do tâm trạng trẫm không tốt.

Thôi Thành Tú, tối nay dâng những món ăn kia cho A Uyên thử, trẫm còn có tấu chương phải xử lý, nếu không có chuyện gì thì đừng đến làm phiền."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!