Theo lệ cũ trước đây, Hoàng đế mà cứ cúi đầu lầm lũi đi như thế thì đi về phía Bắc sẽ dừng lại ở phòng canh gác tại cổng Huyền Vũ, đi về phía Nam sẽ dừng lại ở hành lang Lục Khoa hay Nội Các ở Ngọ Môn. Tuy nhiên, hôm nay Hoàng đế đã lấy lý do Thánh thể không an khang để mà miễn triều, lại cũng miễn luôn việc triệu kiến các đại thần. Thánh thể bất an mà bây giờ ngài lại mạnh khoẻ bình an lừ lừ đi đến xuất hiện trước mặt các trọng thần thì quả là rất không thích hợp.
Thôi Thành Tú đi theo phía sau, vừa đi tim vừa đập thình thịch, lại nhìn thấy Cố Uyên đi chậm lại sau Hoàng đế vài bước, đang còn định nháy mắt ám hiệu để truyền tin nhắc nhở thì đã thấy Hoàng đế đưa tay ra kéo Cố Uyên sát về phía mình lập tức. Cảnh tượng làm cho hắn gần như muốn khóc mà không ra nước mắt: Quan gia khi đang suy tư thì luôn là tâm vô tạp niệm không để ý gì đến những thứ xung quanh, mà Cố Uyên thì lại mới vào cung, chỉ sợ cũng không rành đường đi lối lại. Nếu cứ thế này mà cả hai cùng đi đến trước cửa Nội các thì chẳng phải sẽ trở thành chuyện đàm tiếu của các đại thần trong triều hay sao?
Trong lòng hắn niệm Phật không ngừng, chợt thấy Cố Uyên kề sát vào tai Hoàng đế, không biết là nàng nói gì đó với ngài mà cả hai đều dừng bước lại trước cửa Quảng Phúc môn. Thôi Thành Tú mừng thầm trong lòng, vội vàng đón một chiếc túi bọc vải vàng từ tay tiểu thái giám bên cạnh, thì ra bên trong là một bình trà bạc.
Hắn dâng bình trà lên trước mặt Hoàng đế: "Quan gia mệt rồi ạ? Chi bằng uống chút nước, nghỉ ngơi cho khỏe." Hắn liếc nhìn Cố Uyên một cái, lại khe khẽ nói thêm: "Người ở Tây phòng lười biếng quá thể, đến tuyết mà cũng không chịu quét sạch, làm cho giày của Cố tiểu nương tử ướt hết rồi đây này! Cả cổ tay tiểu nương tử nữa..."
Hoàng đế đứng ở chỗ khuất gió tự tay rót một ly trà từ trong bình bạc ra, dường như muốn đưa cho Cố Uyên, tai nghe thấy lời Thôi Thành Tú nói thế tay đã hơi run lên, ly trà bạc bị đổ đi quá nửa, xối hết cả vào tay. Thôi Thành Tú hoảng hốt vội vàng giật lấy một chiếc khăn tay từ tay Thôi Tam Thuận, cẩn thận lau lau: "Quan gia có bị bỏng không ạ?"
Trà trong bình bạc không nóng không lạnh, uống vào thấy vừa phải, Hoàng đế không hề hấn gì, cũng không thèm để ý đến lời hắn, chỉ nói: "Trẫm không sao." Thấy cổ tay trái của Cố Uyên bị che bởi áo choàng, nàng đưa tay kéo bàn tay ấy ra trước mình để xem xét cẩn thận.
Trên cổ tay trắng muốt, vết mấy ngón tay đỏ ửng lên vô cùng rõ ràng, làm cho tim Nguyên Gia cũng tê dại: "Trẫm, trẫm thật sự không cố ý... Tại sao nàng bị đau thế này mà lại không nói với trẫm?"
Thôi Thành Tú mắt quá tinh, miệng lại quá nhanh, khiến cho Cố Uyên đã rút tay sâu trong áo rồi mà muốn giấu cũng không thể giấu được. Lòng Cố Uyên thầm oán giận, rút tay về, an ủi Hoàng đế: "Từ nhỏ thể trạng nô tỳ đã như thế này, da mỏng, chỉ cần hơi dùng sức là sẽ để lại dấu vết, nhìn thì đáng sợ nhưng thật ra không sao đâu."
"Làm sao lại bảo là không sao được?" Rồi Hoàng đế nhìn xuống chân Cố Uyên, giày thêu của cung nữ đều là loại đầu phượng mũi cong, độ sâu không lớn, phía trên có thêu hoa hoặc đính cườm. Nhìn thì tinh xảo và đẹp mắt nhưng thật ra không giữ ấm tốt, cũng không chống được mưa tuyết, chỉ thích hợp dùng để đi trong hành lang và trong điện mà thôi. Lúc này trên giày của Cố Uyên đã dính đầy bùn tuyết, Hoàng đế cúi xuống dùng mấy ngón tay sờ qua rồi nhấn nhẹ, vừa chạm vào đã cảm thấy ướt nhẹp, hiển nhiên là bên trong cũng không thoải mái.
Lông mà Hoàng đế càng nhíu chặt, đứng dậy quay đầu lại nhìn rồi dặn dò Thôi Thành Tú: "Bảo bọn họ ra quét sạch tuyết đi." Nói rồi liền cầm lấy tay Cố Uyên mà bước vào phòng trực của Quảng Phúc môn.
Động tác của Hoàng đế vô cùng tự nhiên nhưng đã đủ để khiến tất cả cung nhân ở trong và ngoài phòng trực đều ngây người ngơ ngác. Chẳng cần nói Hoàng đế, từ thời Tiên đế và Điệu đế cho đến bây giờ có ai từng thấy một vị Quân thượng đường đường chính chính nào trong cung mà lại ân cần với một cung nhân nhỏ bé, ân cần đến cái mức thế này?
Chưởng sự Quảng Phúc Môn Lý Phúc Minh là huynh đệ kết nghĩa của Thôi Thành Tú, hắn đích thân truyền người trong phòng trực ra ngoài sân khẩn trương quét tuyết, mắt nhìn các tiểu thái giám làm việc hăng say mà chân lui về sau vài bước, quay lại nhìn về phía Thôi Thành Tú
- bấy giờ đang đứng gác trước cửa
- mà giơ ngón cái lên, rồi ngón trỏ lại chỉ vào tấm rèm, hạ giọng thật thấp:
"Chính là vị tiểu nương tử đó sao? Quả nhiên Thánh sủng phi thường, xem ra huynh có cái phước cận thuỷ lâu đài[1] rồi đấy, ngày thăng tiến không còn xa đâu!"
[1] Lâu đài gần bờ nước thì được trăng chiếu sáng trước, ý chỉ ở gần quý nhân thì được hưởng lợi đầu tiên.
Tin tức trong cung bay nhanh như ngựa chạy, tin đồn về một nữ sử tư tẩm được Quân thượng độc sủng cũng đã lan truyền khắp cung thành, chỉ trong một buổi sáng. Thôi Thành Tú vén rèm cửa, liếc vào trong, thấy cả hai đều đã cởi áo choàng và đang ngồi trước chậu than, Hoàng đế thì một tay giữ bàn tay Cố Uyên, một tay chấm vào thuốc mỡ của Ngự Dược phòng, đang lóng ngóng, chăm chú bôi thuốc cho nàng.
Thôi Thành Tú ra ngoài hành lang, nhếch miệng về phía Lý Phúc Minh, nụ cười mang theo vẻ ảo não chán chường: "Thăng tiến cái gì chứ? Vị này có phải người bình thường đâu, nịnh bợ chẳng có tác dụng gì sất!"
"Nghe nói là người mới được chọn từ Kinh Văn xưởng vào Ngự tiền?" Lý Phúc Minh không cho là đúng, "Cả cấm cung đều đồn ầm lên rồi, trước Nội Vụ phủ muốn chọn tư tẩm, không ít người không cam tâm tình nguyện nên viện cớ cáo bệnh để xin nghỉ. Người ta nói Quan gia rất quy củ và cứng nhắc, ngài là chính đạo nên không màng mấy chuyện ân ái kia đâu, thế nên trên thực tế chức vụ này không có tiền đồ lợi ích gì cả.
Vả lại, cũng không dễ để mà có đường thăng tiến, thà để người mới tới lên mà chiếm lấy chỗ đậu cành cao. Ơ, thế mà chẳng ngờ, giờ người mới kia lại một bước lên mây', đám tỷ tỷ muội muội kia chắc là giờ có hối hận cũng không kịp nữa rồi!"
"Chức vụ ngay Ngự tiền mà hoá ra bọn họ cũng chê bai và toan tính thiệt hơn đến thế sao?" Thôi Thành Tú thực sự khó chịu trong lòng, hừ lạnh một tiếng rồi ra cái dáng vẻ của một Ngự tiền Tổng quản: "Lại còn ở sau lưng ta nói ra nói vào... Hay lắm! Vậy đệ giúp ta để ý xem có kẻ nào đại bất kính như vậy thì ghi tên lại, sau này dù Ngự tiền có thiếu người thì cũng không đến lượt có chỗ cho loại người như thế, để cho chúng nó đến chết cũng đừng mong lọt vào mắt Quan gia, thế cho mà khỏi phải toan tính đến chuyện thăng tiến làm gì!"
Lý Phúc Minh cười ngượng nghịu, vội đổi đề tài: "Nói đến Quan gia, Quan gia chọn hôm nay mà đi dạo cũng thật là không đúng lúc gì cả. Lúc từ Tây Hoa môn về đây ta thấy người của Lễ bộ đang dẫn Thế tử của Cung Vương đến cửa để bái kiến, trời ơi, khuôn mặt cứ như là đúc ra từ một khuôn với Quan gia vậy. Nếu Quan gia đi sớm hơn một nén nhang thì chắc hai người đã có thể gặp nhau rồi... Vị Thế tử này tuy mới nhập kinh nhưng luận tính tình và thân phận thì cũng không phải chuyện đùa đâu.
Ta nghe nói người ở Tây Hoa môn nói bọn họ mới chỉ đưa một chiếc đệm ra để mời ngồi mà vừa gặp mặt đã được thưởng mười lạng bạc, đấy, một vị Điện hạ hào phóng và hiền hòa đến vậy quả là hiếm có!"
Có lẽ Quan gia nổi cơn buồn bực trong lòng là vì đọc tấu sớ về việc Thế tử của Cung Vương nhập kinh, nếu là vậy thì hai người gặp mặt liệu sẽ xảy ra chuyện gì đây? Những lời này Thôi Thành Tú chỉ nghĩ trong lòng, không dám nói ra, hai tai cũng chỉ nghe cho qua loa.
Lý Phúc Minh thấy hắn không có hứng thú với chuyện này, liền đổi chủ đề, tiếp tục dông dài với hắn: "Với cả mới vừa nói..." Hắn chưa dứt lời mà đột nhiên tấm rèm cửa đã bị vén lên, hắn còn chưa kịp phản ứng đã bị Thôi Thành Tú tức thì kéo hắn ra hành lang rồi quỳ thụp xuống dập đầu.
Hoàng đế nhìn ra hành lang, thấy lối đi lát đá xanh đã được cào hết tuyết lạnh, giờ đây sạch sẽ, ánh mắt lại quay lại nhìn Lý Phúc Minh, nhẹ giọng: "Ngươi nói Thế tử của Cung Vương đã nhập kinh?"
Không biết Hoàng đế đã nghe được bao nhiêu, giọng Lý Phúc Minh run run: "Nô tài không dám lừa dối Quan gia, quả thực nô tài đã tận mắt nhìn thấy."
Trước khi Hoàng đế vén rèm đã nghe thấy mấy chữ 'Thế tử của Cung Vương' cho nên mới dừng động tác, đứng im nghe tiếp, lúc này thấy mặt tên nô tài trắng bệch dập đầu không ngẩng lên, Hoàng đế thực ra cũng không để bụng, chỉ đưa tay nắm lấy bàn tay phải của Cố Uyên, nói: "Đi thôi."
Nhìn theo cả đám thái giám với cung nữ đi sau tháp tùng hai người, Lý Phúc Minh bây giờ mới dám thở phào, và bây giờ cũng mới nhận ra lưng áo mình đã ướt. Trong lòng hắn vừa ngạc nhiên lại như vừa tự hiểu ra: Quả là đúng như những lời đồn thổi bay khắp cung cấm, với tính cách lãnh đạm cứng nhắc quá mức quy củ của Hoàng đế, nếu không phải có bí thuật quyến rũ gì đó thì ai mà có thể khiến ngài mê mẩn đến mức không thượng triều, không gặp ai, mà còn dắt tay đi dạo trong cung thế này chứ?
Quả nhiên, tốc độ viết tấu chương của các Ngự sử ở kinh đô không hề kém gì vận tốc ngựa chạy, Hoàng đế vừa đi dạo một vòng, về tới nơi đã có Nữ quan tấu sự dâng lên đã ba tráp tấu sớ, hai tráp trong số đó đều là tấu sớ can gián việc Hoàng đế miễn triều. Vì là tin đồn, cho nên những phỏng đoán về việc Hoàng đế miễn triều có đủ loại, nào thì người khuyên Hoàng đế bảo trọng long thể, bớt uống rượu, nào thì người nghe tin hậu cung chọn Tư tẩm, ẩn ý khuyên Hoàng đế nên tiết chế chuyện riêng tư, nào thì người khuyên Hoàng đế nên giảm bớt vi hành, thậm chí còn có người khuyên Hoàng đế lễ Phật luận đạo. Hoàng đế đọc mà dở khóc dở cười, thẳng tay ném tất cả vào lại hộp rồi sai người mang đến cho Lâm Viễn xử lý.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!