Sau khi mọi việc lớn nhỏ đã được bố trí và bàn bạc thỏa đáng, ấy cũng là lúc đã tới canh ba. Người ở Ngự tiền ai nấy đều bị xem xét cẩn trọng, mấy thái giám, cung nữ ngày thường có chút hiềm nghi cũng bị tống vào Thận Hình ti cùng với Lý Uyển, e rằng từ nay về sau sẽ chẳng có ngày được ngẩng mặt lên nổi nữa. Hoàng đế đích thân đưa Thái hậu về Ninh Thọ cung để nghỉ ngơi, khi trở lại Thanh Hà điện, vừa bước lên Nguyệt đài đã nghe tiếng kẻng tư truyền đến từ con đường cung cách ấy một bức tường.
Giờ này, những vị quan lại có phủ đệ ở xa cấm cung một chút chắc đã thức dậy để chuẩn bị thượng triều. Mấy năm qua Hoàng đế không vắng mặt buổi chầu nào, nay thân thể rõ ràng vẫn khoẻ mạnh không có gì bất ổn, thế mà lại đột nhiên nghỉ triều, e rằng ngay mai thôi các Ngự sử sẽ tranh nhau dâng tấu can gián. Những ngày phải thức khuya dậy sớm không được phép sai sót dù chỉ một li, thế mà mấy vị thúc bá huynh trưởng tuổi tác còn lớn hơn cả nàng kia vẫn cứ săm soi nhìn ngó, Nguyên gia không khỏi có chút dở khóc dở cười ở trong lòng. Nàng cũng từng nghe có tông thất ngấm ngầm cười nhạo vị Hoàng đế này quá keo kiệt, khẩu phần ăn uống còn không thịnh soạn bằng một vị thân vương, chẳng lẽ tranh giành Ngự giai chỉ là vì cái vinh quang trong chốc lát được trăm quan khấu đầu ở buổi thượng triều thôi sao?
Hướng Ngọ Môn có ánh lửa chập chờn, thẳng tắp từ Ngọ Môn về phía bắc, là lính gác kinh vệ đang dựng cột treo lồng đèn nhập trực. Nơi cấm thành trừ triều điện và các cửa cung ra vào thì tuyệt nhiên không có ánh đèn, do đó quần thần vào triều đều nhờ lồng đèn nhập trực dẫn lối. Chỉ còn nửa khắc nữa, khi hai hàng cột đã được dựng đến tận bên trong Thừa Thiên Môn, các vị đại thần sẽ vào cửa đứng ban.
Xưa tới nay, vào giờ này, Hoàng đế cũng phải bận rộn dậy sớm sửa soạn, chưa bao giờ có tâm tư để ý những chuyện xung quanh mình thế này. Giờ đây đứng trên thềm trăng cao cao để ngắm nhìn từ nơi xa, bỗng nàng lại có một cảm giác thảnh thơi nhàn hạ hết sức khác thường, mới lạ.
Thôi Thành Tú cẩn thận tiến lên, khom lưng nâng tấm áo khoác ngoài lên, muốn khoác lên người Hoàng đế, mà Hoàng đế phẩy tay ra hiệu không cần, xoay người đi vào điện. Từ tiền điện đi xuyên thẳng vào là một dãy năm gian hậu điện, xa nhất ở bên trái nhất là Long Hy quán, và trong điện đã ngập tràn hương an tức. Trình Tứ đứng dưới cửa sổ, thấy Hoàng đế đến liền bước nhanh lên trước để giúp thay y phục cho nàng.
Ánh mắt Hoàng đế lướt qua tấm rèm trướng đang buông, sườn mặt bất giác ửng hồng: "Nàng đang... ở bên trong?"
"Theo lời lão nương nương, Hồ nữ sử đang chờ trong trướng theo đúng quy củ. Có cần nô tỳ gọi cô ấy một tiếng không ạ?"
Đã là ngủ cùng một chỗ thì thì việc cùng chung chăn gối là điều không thể tránh khỏi.
Tấm rèm buông rủ, chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy đại khái chút đường nét bên trong.
Hoàng đế hít một hơi thật sâu, ra hiệu cho Trình Tứ lui xuống rồi tự mình vén rèm đi vào, hai tầng rèm được buông xuống, bên trong trướng đã trở thành một thế giới nhỏ khép kín.
Cố Uyên chỉ mặc trung y, quỳ thẳng tắp ở một góc đệm gấm, cúi người hành lễ với Hoàng đế: "Nô tỳ thất lễ, quấy rầy Quan gia rồi."
Đã diễn thì phải diễn cho trót, đặc ân 'không được xưng nô tỳ' của Hoàng đế đã bị Thái hậu bãi bỏ không chút nể nang. Giờ đây hai từ ấy phát ra từ miệng Cố Uyên khiến trái tim Hoàng đế quặn thắt, chút mơ mộng vừa nảy sinh phút chốc đã tan biến: "Người nên nói lời này là trẫm mới phải."
Long sàng rộng lớn đủ chỗ cho năm sáu người nằm, Hoàng đế còn không nhìn tới Cố Uyên, chỉ cứ rũ mi mắt mà lên giường từ đầu bên kia, một mực nằm sát vào tường, nhắm mắt kéo chăn lên người rồi quay lưng về phía Cố Uyên, lại nói: "Nàng cũng nghỉ ngơi đi."
Phía sau lưng vang lên một tiếng sột soạt, mặt Hoàng đế vẫn trấn tĩnh nhưng trong lòng tâm hoảng ý loạn. Cứ chờ một lúc lâu mà không thấy có động tĩnh gì thêm, bấy giờ mới quay đầu nhìn lại, vừa nhìn đã phải ngồi bật lên: "Sao nàng lại ngủ trên bệ gỗ?"
"Thân phận của nô tỳ không đủ tư cách ngủ cùng giường với Quan gia." Cố Uyên trải tấm chăn trên tấm ván, quỳ trên đó mà hành lễ với Hoàng đế: "Theo quy củ thì phải ngủ ở đây để túc trực hầu hạ, nếu Quan gia có khát nước hay là..."
Hoàng đế chặn lời nàng: "Vừa mới quỳ trên đó lâu như vậy mà nàng còn không biết cảm giác ra sao à?" Thấy Cố Uyên cứ bất động không có ý định nhúc nhích, Hoàng đế tức đến nghẹn lời, buột miệng nói: "Nàng dám kháng chỉ? Lên đây nằm cho trẫm!"
Hoàng đế vốn luôn tao nhã ôn hòa, đối với Cố Uyên lại càng tuyệt đối lịch sự cẩn thận hơn, chưa bao giờ dùng giọng điệu như vậy, lần này Cố Uyên sững sờ, còn định từ chối nhưng Hoàng đế đã nắm lấy tay nàng. Cos vẻ là thực sự tức giận dồn hết sức lực, Cố Uyên không đề phòng, lảo đảo thuận theo lực kéo mà ngã về phía trước, đổ vào lòng Hoàng đế.
Cố Uyên ngước mắt nhìn lên, thấy Hoàng đế đang ngồi khoanh chân nhìn xuống mình, cau mày trừng mắt rõ là phẫn nộ. Tuyệt nhiên là một tình huống vô cùng lúng túng gây xấu hổ, nhưng Cố Uyên nhìn vẻ già dặn từng trải trên gương mặt trẻ măng của Hoàng đế, bỗng lại cảm thấy có chút buồn cười. Nàng chống tay, đứng dậy rồi lại quỳ xuống trước mặt Hoàng đế: "Nô tỳ thất lễ.
Chỉ là, nếu nô tỳ ngủ ở đây, người ngoài hỏi đến, nô tỳ phải giải thích thế nào?"
Hoàng đế dường như chưa từng nghĩ đến vấn đề này, ngẩn người một lát mới nói: "Cứ nói là... là trẫm không quen có người ngủ ở trên bệ gỗ đó."
"Nếu như vậy thì không phải là Quan gia nên lệnh cho nô tỳ trở về phòng mà ngủ ư?"
Hoàng đế cau mày càng chặt: "Trẫm sợ tối, cần có người ngủ cùng, không được à?"
Giọng điệu của nàng rõ là bá đạo cứng nhắc, như là đang hờn dỗi. Cố Uyên đang còn ngạc nhiên mà Hoàng đế đã quay lại, nằm xuống, lại buông một câu với Cố Uyên: "Nàng là Tư tẩm, chỉ cần nghe theo trẫm là được, cần gì phải lằng nhằng ai khác. Còn không mau nghỉ ngơi đi?"
Dù là cố ý hay vô tình, hành động tuỳ tiện như thế của Hoàng đế lại giúp cho hai người bớt đi phần nào lúng túng. Cố Uyên nằm xuống mé bên kia long sàng, thấy Hoàng đế dù đã nằm ngay ngắn, quay mặt vào tường, nhưng thân thể lại cứng đờ.
Đợi một lúc, nàng mới lên tiếng: "Quan gia không quen ngủ cùng người khác sao?"
Giọng nói sau lưng trầm thấp, nhẹ nhàng đầy từ tính khiến cho mặt Hoàng đế càng thêm nóng, cơ thể thành ra càng cứng đơ hơn: "Theo quy củ trong cung, nàng gọi trẫm 'Quan gia' là đúng rồi."
Giọng Cố Uyên có chút tò mò: "Nô tỳ mạn phép hỏi, trước đây nô tỳ từng đọc trong bút ký của người xưa, có nói rằng cung nhân gọi công chúa, hoàng tử bằng tôn xưng 'Điện hạ', cũng giống như với các chư vương, còn thân thiết hơn một chút, không câu nệ bối phận thì gọi là 'tiểu nương tử', giống với cách gọi trong dân gian. Vì sao chỉ có ngài được gọi là 'Quan gia'?"
Hoàng đế suy nghĩ một chút, nói: "Theo như người ngoài nói thì là vì trẫm noi theo tiền lệ của Thái Tổ Hoàng đế, trong gia phả đã sửa nữ thành nam, cho nên cách xưng hô cũng khác với những người khác."
"Vậy còn người trong cung thì nói sao?"
"Tiên đế gửi gắm trẫm dưới tên của Thái Sơn Thần Quân, lúc đó phán rằng phải nuôi dạy như một nam hài thì mới khoẻ mạnh và qua được tai kiếp, thế nên Tiên đế đặc biệt hạ chỉ cho tôn xưng như vậy." Hoàng đế trở mình, đối diện với Cố Uyên, trong mắt có một tia lo lắng. "Chuyện này chỉ có số ít người thân cận với Tiên đế mới biết, Tiên đế chỉ là lo lắng cho trẫm thôi, vốn dĩ người không hề mê tín quỷ thần..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!