Hoàng đế ngủ một giấc thật sâu, tỉnh dậy đã là qua giờ Thân. Trình Tứ đứng ngoài rèm thỉnh an rồi vén rèm lên, báo cáo: "Hôm nay Quan gia ngủ ngon lắm ạ. Nghe nói Quan gia chưa dùng bữa trưa nên Thái hậu nương nương ở Ninh Thọ cung đã sai người tới thăm, rồi triệu Ngụy Tổng quản đến hỏi chuyện. Lão nương nương đã có ý chỉ, nói gần đây Quan gia lao tâm khổ tứ quá rồi, hôm nay không được phép triệu kiến ai hay xử lý chính vụ nữa, phải nghỉ ngơi thật tốt trong điện một ngày."
Hoàng đế còn trong giấc, mơ mơ màng cảm thấy trong điện có tiếng người đi lại nhưng mí mắt nặng trĩu như bị dính chặt, không thể nào nhấc lên được, đành mặc kệ mà ngủ tiếp, không ngờ lại là người mà Thái hậu phái tới. Hoàng đế vừa cảm động vừa bất an, đợi Tư y hầu hạ tắm rửa thay y phục xong, liền triệu Ngụy Phùng Xuân vào hỏi chuyện.
"Bẩm Quan gia..." Ngụy Phùng Xuân trình bày y hệt những gì Trình Tứ đã nói, chỉ là đôi mắt hắn vẫn còn vẻ sợ sệt, như thể vừa trải qua một phen thập tử nhất sinh ở Ninh Thọ cung, "Mới vừa rồi Thái hậu nương nương triệu Thái y tới hỏi chuyện, nô tài cũng được nghe ké một tai. Thái y nói Quan gia hao tổn tinh thần quá độ, lại thêm uất ức buồn bực, cần phải tĩnh dưỡng.
Lão nương nương đã phái người đến Nội các và Loan Nghi ti truyền lời, hôm nay tạm thời bãi thẻ triệu kiến, phải để Quan gia nghỉ ngơi một chút. Từ ngày mai đến Đông tế cũng tạm ngừng nhật giảng, việc xử lý chính vụ và triệu kiến quan lại cũng không được quá hai canh giờ, để cho Quan gia tịnh dưỡng một thời gian. Nghe nói ban đầu các đại thần Nội các còn có chút không bằng lòng nhưng sau khi nghe Thái y nói nếu không tịnh dưỡng thì chỉ e bệnh cũ của Quan gia sẽ tái phát thì ai nấy đều im lặng hết cả. Lão nương nương còn nói rằng người cũng cảm thấy Quan gia gầy đi so với hồi tháng bảy, khoảng thời gian này tạm miễn việc thỉnh an, Quan gia cứ ở Thanh Hòa điện mà ăn uống ngủ nghỉ thật tốt, bao giờ thêm chút thịt trên mặt thì hẵng tới gặp người."
Án của Trịnh Đình Cơ đã được xử lý triệt để trong buổi đại triều, việc cứu trợ thiên tai cũng gần như kết thúc, những việc còn lại phần lớn là công vụ thường ngày, tạm thời lỏng tay cũng không có vấn đề gì. Hơn nữa, Đông tế sắp tới lại có các chư vương hầu tước hồi kinh, cứ ba năm lại phải một lần vào triều báo cáo, cần phải chủ trì các cuộc thi tuyển tước khảo, quả thật cần phải dưỡng sức, Hoàng đế suy nghĩ một hồi rồi gật đầu theo ý Thái hậu, truyền nữ quan Tấu sự dọn hết tấu chương sang một bên.
Đoạn, quay lại nhìn Ngụy Phùng Xuân đang ôm phất trần đứng bên cạnh, thấy hắn như vẫn có gì đó hoang mang lo sợ, bèn hỏi: "Có phải Thái hậu đã nói thêm gì nữa hay không?"
Ngụy Phùng Xuân run lên một cái, đáp lời thẳng thắn, chỉ gượng ép cho ra một nụ cười: "Lão nương nương đã dặn Ngự thiện phòng chuẩn bị một mâm cơm theo tiêu chuẩn của Ninh Thọ cung cho Quan gia, Quan gia có muốn dùng trước một chút không ạ?"
Tính Thái hậu vốn trọng quy củ, chắc hẳn lần này Ngụy Phùng Xuân đã gặp không ít khổ sở rồi. Hoàng đế hiểu rõ trong lòng, cũng không truy vấn thêm, vậy là ung dung dùng bữa, vừa ăn vừa đợi, mà đợi mãi đến khi trời tối vẫn không thấy bóng dáng Cố Uyên đâu.
Nàng làm như thuận miệng, hỏi: "A Uyên đi nghỉ rồi à?"
Giờ thì Ngụy Phùng Xuân run bắn cả người lên, quỳ thụp xuống đất: "Bẩm Quan gia, Lão nương nương nói Cố tiểu nương tử và Lý nữ sử hầu hạ không chu đáo, nên..."
Hắn còn đang ấp úng, Hoàng đế đã đứng bật dậy: "Nên thế nào?"
"Nên là phải học lại quy củ rồi mới được đến Ngự tiền..."
"Sao ngươi không nói sớm!" Hoàng đế vừa lo sợ vừa giận dữ, lập tức ra lệnh truyền kiệu.
Ngụy Phùng Xuân vẫn cứ quỳ đấy, vừa dập đầu vừa ngăn cản: "Quan gia, Quan gia, khi Thái hậu nương nương triệu người đi thì có nói rằng sau khi dạy dỗ sẽ cho người về ngay trong tối nay. Bây giờ các cửa cung sắp hạ khóa rồi, nô tài cũng đã phái Ngụy Liên đi thăm dò, Quan gia bình tâm đợi tin một chút có được không? Cứ đi thế này, hưng sư động chúng, chẳng phải sẽ càng gây bất lợi cho Cố tiểu nương tử sao ạ?"
Trong lúc hoảng loạn, hắn nói ra sự thật.
Hoàng đế sững sờ, khóe môi đột nhiên nở một nụ cười nhạt lạnh lùng: "Ngoài ngươi và Thôi Thành Tú ra thì còn ai dám cả gan dùng cái quy củ canh an thần để sắp xếp cô ấy?" Nàng quay lại, ngồi trên chiếc đệm ở tháp la hán, nhìn xuống Ngụy Phùng Xuân, "Những ngày này trẫm bận rộn triều chính, không có thời gian hỏi han kĩ càng, mặc dù đã ra lệnh các ngươi chăm sóc chu đáo chuyện ăn mặc ngủ nghỉ của nàng nhưng trẫm cũng chưa từng hỏi han. Đó là lỗi của trẫm.
Hôm nay có thời gian rảnh, ngươi hãy kể hết mọi chuyện gần đây về Cố Uyên cho trẫm nghe, kể thiếu một chữ, trẫm sẽ lấy cái đầu của ngươi."
Ánh mắt ấy lạnh thấu xương. Ngụy Phùng Xuân sợ đến nỗi chân tay run rẩy, không dám giấu giếm, kể hết những gì hắn thấy và nghe.
Thấy sắc mặt Hoàng đế cứ tái dần đi, hắn chỉ biết dập đầu liên tục: "Nô tài chỉ khuyên Cố tiểu nương tử vài câu thôi, cũng là vì muốn... muốn Cố tiểu nương tử và Quan gia sớm được hòa hợp, chứ tuyệt đối không hề có bất kì tư tâm nào khác!"
"Ngươi khuyên hay lắm,." Hoàng đế cười lạnh, "Thôi Thành Tú cũng như ngươi, ngày nào cũng dùng những lời lẽ như vậy để làm phiền nàng sao?"
"Thôi Tổng quản và Cố tiểu nương tử không hay gặp nhau, hắn chỉ quẩn quanh bên Lý nữ sử thôi hạ." Ngụy Phùng Xuân cúi đầu đáp, "Lời nào hắn nói ra cũng đều là để nâng đỡ Lý nữ sử, nô tài nghĩ... có lẽ hắn muốn dùng Lý nữ sử để tranh đấu với Cố tiểu nương tử?"
Câu nói này khiến Hoàng đế mơ hồ, suy nghĩ kỹ rồi mới hiểu ra: "Lý Uyển kia? Nàng ta thì có gì... Chẳng lẽ chỉ vì thức trắng trực một đêm trong điện mà trẫm bỏ qua không truy cứu?"
Ngụy Phùng Xuân run run gật đầu.
Hoàng đế giận dữ sôi trào, cảm thấy như không ngồi yên nổi nữa mà thấy hắn cứ dập đầu lia lịa trước mặt, bỗng chỉ muốn đá hắn bay ra khỏi điện mà thôi.
Thực ra, ngay từ đầu Nguyên Gia đã biết nhiệm vụ dâng canh an thần của Cố Uyên chính là do Ngụy Phùng Xuân và Thôi Thành Tú tính toán sắp xếp, nhưng rồi lại vì lòng luyến tiếc và tham lam mỗi lần được Cố Uyên ở bên cạnh, cũng bèn lờ đi không hỏi nhiều, không ngờ đằng sau đó lại có biết bao lời dối trá và tâm tư bất minh.
Hoàng đế thấy, bản thân mình nghe những lời ấy còn thấy chói tai, huống chi là Cố Uyên?
"Từ nay trở về sau, chuyện của trẫm và nàng, trẫm tuyệt đối không cho phép các ngươi tự ý làm bậy." Mặt Hoàng đế lạnh băng, "A Uyên thích luyện chữ thì cứ để nàng luyện trong yên bình, không được phép quấy rầy. Trẫm luyện chữ, các ngươi dám nói những lời bát nháo như vậy không?"
Ngụy Phùng Xuân nghe vậy lại càng dập đầu lia lịa: "Nô tài đã hiểu rồi ạ! Từ nay về sau nô tài sẽ hầu hạ Cố tiểu nương tử như hầu hạ chủ tử, tuyệt đối không dám nói thêm lời nào nữa!"
"Hãy nói với Thôi Thành Tú, hắn cũng phải như vậy." Hoàng đế nhìn lên đồng hồ, suy nghĩ một lát rồi đứng dậy, "Phái người đến Ninh Thọ cung thêm chuyến nữa, trong một nén hương mà không có tin tức gì thì hãy đến Loan Nghi ti lấy chìa khóa, trẫm sẽ đích thân đi!"
"Vâng."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!