Hôm đó, thần sắc của Hoàng đế không tốt, vẻ mệt mỏi hiện rõ trên đôi mày, ngồi trước bàn ngự thiện cũng chỉ gắp được vài món, cố gắng ăn một bát cháo gạo tẻ nhỏ rồi đã buông đũa.
"Hôm nay là đại triều, Quan gia ăn ít thế này e rằng không có sức đâu ạ." Thôi Thành Tú khẽ khàng khuyên nhủ, "Hay là nô tài cho Ngự thiện phòng truyền thêm món khác ạ?" Hoàng đế vốn cũng không kén ăn, Thôi Thành Tú vắt óc suy nghĩ, "Món bánh khoai mài hôm nọ Quan gia đã khen đó, hay là nô tài cho truyền một phần? Cả món dưa muối Hải Châu mới được Nội vụ phủ tiến cống nữa..."
Hoàng đế không đáp lời, một lúc sau mới đưa tay lên xoa xoa trán, lẩm bẩm: "Ầm ĩ, làm cho trẫm đau đầu."
Nói thế rồi đứng dậy ra khỏi điện, Thôi Thành Tú cũng không bỏ cuộc, theo sát phía sau đặng hầu hạ, cứ thấy Hoàng đế ngồi lên trên long liễn rồi mà thỉnh thoảng lại đưa tay xoa trán. Hắn càng thêm lo lắng, thấp giọng nói: "Có phải đêm qua Lý nữ sử hầu hạ không chu đáo, ảnh hưởng giấc ngủ của Quan gia không ạ? Cả đêm qua Lý nữ sử..."
"Trẫm đã ngủ, không có lệnh cho nàng lui, nàng cứ thế đứng canh cả đêm trong điện. Chuyện này đừng nhắc lại nữa, bảo nàng ấy có thời gian thì theo Tứ Nương để học thêm quy củ." Giọng Hoàng đế bình thản, không rõ hỉ nộ, "Toàn bộ tấu chương đêm qua trẫm đã xem cứ để nguyên ở chỗ cũ, bảo Tấu sự sở đừng động vào, trẫm sẽ tự có cách xử lý."
Đã cho Lý Uyển học quy củ thì tức là đã ngầm đồng ý cho nàng ở lại Ngự tiền, Hoàng đế vốn là người trọng tình cảm và nặng ân nghĩa, người ở Ngự tiền hầu hết đều là người cũ, khác hoàn toàn với Dụ Vương kia thay người liên tục như ngựa chạy đèn cù. Ở hậu cung này, Cố Uyên đã là một ngoại lệ, nay Lý Uyển có thể là một ngoại lệ càng hiếm có hơn. Tuy nhiên, Thôi Thành Tú nghe ngữ khí của Hoàng đế lại thấy dường như Quan gia của hắn chẳng hề có ý tứ gì sâu xa với Lý Uyển cả.
Hắn muốn thử dò xét để cầm chừng thánh ý, nhìn thấy Hoàng đế ngồi thẳng trong long liễn nhắm mắt dưỡng thần, thế là hắn đành im như thóc.
Người ta thường nói Hoàng đế kim tôn ngọc quý không ai sánh bằng, nhưng trong mắt những người thân cận bên Ngự tiền, người chịu khổ chịu mệt nhất cũng chẳng ai bằng được Hoàng đế. Nô tài hầu hạ Hoàng đế những lúc thức đêm, ban ngày còn có thể thay phiên ca trực để nghỉ ngơi, còn Hoàng đế đã thức đêm thì đến giờ ban sáng vẫn phải gắng mà rời giường để xử lý chính sự. Đại triều, nhật giảng, tảo triều, trì hoãn dù chỉ một việc thôi đã đủ để các Ngự sử cũng sẽ dâng tấu can gián với phê phán rồi.
Thôi Thành Tú đã từng len lén tính toán rồi, từ ngày lên ngôi tới giờ, trừ một năm Hoàng đế đổ bệnh một tháng không thể thượng triều thì còn lại không bao giờ để hoãn buổi nào, cứ bất kể gió mưa, đều như vắt tranh. Các tấu chương của quần thần viết cứ phải là lẽ thẳng khí hùng: Dân chúng khắp Cửu Châu đang đói khổ chờ đợi, làm bậc quân phụ sao có thể nhẫn tâm trì hoãn triều chính, không hỏi han quan tâm?
Bận rộn đến mức chân không chạm đất như vậy, cho dù được hưởng cẩm y ngọc thực, liệu có nếm được mấy phần hương vị, thấy được nao nhiêu sung sướng? Chưa kể những chuyện lặt vặt vụn vặt ở Ngự tiền. Đại khái thì Thôi Thành Tú đã hiểu rõ trong lòng rồi, tâm cơ và đầu óc của Lý Uyển này coi như cao hơn người một bậc, đã nắm được tính cách của Hoàng đế. Người có chí tiến thủ như thế thì lại càng thức thời hơn hẳn một Cố Uyên dửng dưng, thờ ơ, lạnh nhạt không hợp tác.
Hắn nghĩ, mình chỉ cần dùng một tay để nâng đỡ nàng ta, nếu nàng ta có vận số tốt thì việc mình leo lên cành cao cũng dễ dàng hơn trông đợi vào Cố Uyên nhiều. Mà nếu không thành, thì đằng nào hiện giờ Ngụy Phùng Xuân cũng đang hết lòng nâng đỡ Cố Uyên rồi, chi bằng mình dựng một lá cờ khác, tỉ võ với hắn ta một phen, nhìn vẻ mặt hắn hoang mang méo xệch thì chẳng phải cũng đã rất vui vẻ thú vị rồi sao?
Thôi Thành Tú đã thầm hạ quyết tâm rồi, liền về Thanh Hòa điện tìm Lý Uyển, giao phó nàng cho Vận Nương và Trình Tứ: "Lần trước Cố tiểu nương tử đã đích thân tiến cử Lý nữ sử vào vị trí dâng ngự trà, Quan gia cũng đã đồng ý; hôm nay Quan gia lại đích thân bảo Lý nữ sử hãy học quy củ từ Tứ Nương. Thế thì không cần nói nhiều làm gì, nhiệm vụ của Tư thiết, Lý nữ sử cũng phải học cho bàn bản tử tế.
Người tài giỏi thì làm được nhiều việc, tiền đồ của Lý nữ sử rộng mở lắm!"
Việc Ngự tiền tổng quản giỏi nhất là đoán thánh ý, Lý Uyển vừa ở lại điện Thanh Hòa một đêm đã khiến mọi người phải chú ý, giờ Thôi Thành Tú lại cố tình tiết lộ chuyện này, lại càng khiến thân phận của Lý Uyển lập tức trở nên đặc biệt . Hắn cố ý sắp xếp cho Lý Uyển ở phòng trực phía Đông, như thể đang công khai bày tỏ thái độ muốn tranh cao thấp với Cố Uyên.
Cái thế độc nhất vô nhị của Cố Uyên bị phá vỡ, những người khác không nói, nhưng Ngụy Phùng Xuân đang tiếc hận đến nghiến răng nghiến lợi: "Tuy cả cung đều gọi Hoàng đế là Quan gia, nhưng đó cũng là theo lệ cũ truyền lại, dù sao Quan gia của ta cũng không phải đàn ông, sao mà có thể thấy một người phụ nữ rồi lập tức đưa lên long sàng để mà sủng ái ngay được? Tâm tư của Quan gia, người nào đầu óc sáng suốt đều nhìn thấy rõ. Cố cô nương chỉ cần mở miệng nói một câu, Lý nữ sử đã lập tức có được chức vụ, thế thì muốn cho nàng ta mất chức chẳng phải cũng chỉ cần một câu của cô thôi sao!"
Nhưng đáng tiếc, đáng hận thay
- Cố Uyên lại không chịu tranh sủng giùm cho Ngụy phó Tổng quản.
Cố Uyên đã thấy Lý Uyển ở bên Vận Nương để học hỏi, nàng thì lại trở về phòng mình để luyện thư pháp, coi như không thấy những t tư và toan tính của đám người kia.
Ngụy Phùng Xuân 'hận rèn sắt không thành thép', nín nhịn nửa ngày mà cuối cùng cũng không nín nhịn được, phải đích thân đến thẳng phòng trực phía Tây, khuyên nhủ Cố Uyên bằng một khuôn mặt khổ sở: "Nói về Thánh ý, phàm là người sáng mắt đều thấy rõ tấm lòng của Quan gia. Nói về quy củ, tiểu nương tử đây là người đầu tiên được Vận Nương dạy việc, sao có thể để người khác giành chỗ được chứ?"
Như thể viết sai chữ nào đó, Cố Uyên đưa tay lấy một tờ giấy Tuyên thành khác ra trải lên bàn, từng chữ từng chữ, chậm rãi viết lại từ đầu: "Ngụy sư phụ, đến cuối cùng thì ta cũng là người sẽ rời cung."
Ngụy Phùng Xuân mắc nghẹn một cục ở cổ, suýt chút nữa không nói nên lời, cố gắng bình ổn hơi thở rồi mới nói: "Chuyện này... Chuyện này, Quan gia đã hứa rồi mà, sau này Cố cô nương rời cung, ừ thì làm cái này làm cái kia, bay xa bay cao, tiền đồ vạn dặm, nhưng ở hậu cung cũng có thua kém gì đâu! Có Thánh sủng của Quan gia, Cố cô nương muốn thăng tiến đến đâu đi chăng nữa chẳng phải cũng chỉ là chuyện ở một câu nói thôi sao?
Nói một câu không nên nói thế này đi, ở ngoài kia những người dù có sôi kinh nấu sử cả mười năm đèn sách, đỗ cả Trạng nguyên, thì cũng phải ngồi cái ghế ở Hàn Lâm viện tối thiểu ba năm rồi mới bước vào được triều đình, làm sao mà sánh được với con đường thẳng tiến lên mây xanh như trong cung này? Tuy danh tiếng không lẫy lừng bằng quan trường ở bên ngoài, quy củ cũng nhiều hơn, nhưng cổ nhân có câu: 'Ăn hết khổ rồi mới thành người'. Cô xem, bỏ qua con đường to đẹp bằng phẳng lại cứ chen lên cây cầu độc mộc, đó chẳng phải là tự chuốc lấy khổ sở hay sao! Cố tiểu nương tử là người thông đạo lý, hiểu nhân tâm, ta không cần phải nói nhiều nữa, đúng không? Hơn nữa, người ta cũng nói 'nhân tranh nhất khẩu khí, phật thụ nhất nén hương', tiểu nương tử dù đã hạ quyết tâm rời cung nhưng còn một ngày ở trong cung thì cũng không thể để người khác chà đạp mình như thế được!"
"Ngụy sư phụ," Lần này Cố Uyên dừng bút, nhìn Ngụy Phùng Xuân, "Sư phụ nói 'nhân tranh nhất khẩu khí', vậy ta cũng muốn hỏi, trong cung này, ta tranh giành điều gì đây?"
"Đương nhiên là tranh giành để được xuất hiện trước mặt chủ tử rồi." Ngụy Phùng Xuân không chút suy nghĩ, thao thao bất tuyệt, "Xuất hiện trước chủ tử, lấy được lòng chủ tử, được chủ tử chú ý, địa vị mới vững vàng, chức vụ mới thăng tiến. Nói một chữ 'tranh' thôi nhưng hàm ý và kiến thức trong đó nhiều lắm lắm! Có chủ tử không thích kiểu người bon chen tranh giành thì mình không thể tranh giành, phải nhẫn nại, phải hiền hòa, chọn đúng thời cơ mà ra tay.
Có chủ tử khó tính, để ý, thì phải vạn lần cẩn thận..." Hắn thấy Cố Uyên cứ chỉ lẳng lặng mà nhìn mình, đành ngượng ngùng dừng miệng, "Quan gia của chúng ta rất khoan dung với bề tôi, là người dễ hầu hạ nhất rồi. Cố cô nương lại được Thánh sủng, cũng không cần tranh giành gì cả đâu, chỉ cần hầu hạ cho Quan gia vui là được!"
"Hầu hạ cho Quan gia vui?" Khóe môi Cố Uyên hiện lên một nụ cười cay đắng, "Ngụy sư phụ, ngài cũng đã nói ta ở ngoài kia sôi kinh nấu sử mười năm đèn sách. Mười năm sôi kinh nấu sử, cuối cùng để dùng hết mọi mưu mẹo toan tính đặng hầu hạ và làm vui lòng một người thôi ư?"
"Chuyện này..." Ngụy Phùng Xuân á khẩu, rồi lại nói, "Tiểu nương tử là người thông minh, tuy lời cô vừa nói là lời đại bất kính, nhưng tiểu nương tử chịu nói với ta những lời này là đã xem trọng ta. Ta xin nhận tấm chân tình đó, và cũng không giấu giếm gì tiểu nương tử: Con người ta ở đời cũng chia làm ba bảy loại người. Quan gia của chúng ta, xét thân phận thì là tôn quý nhất thiên hạ, về dung mạo hay nhân phẩm cũng là tuyệt đỉnh không chê được.
Còn tiểu nương tử đây, với dung mạo và tài năng của cô, nói thật, chỉ có ở bên Quan gia mới xứng đôi thôi! Nói thật với tiểu nương tử thế này, bọn ta là bề tôi túc trực ở Ngự tiền, đã thấy quá nhiều bộ dạng của các quan lại, đại thần rồi, bề ngoài ai cũng ra vẻ đạo mạo nghiêm trang, đạo đức tốt đẹp, nói những lời sâu xa hoa mỹ hơn bọn ta nhiều, nhưng bản chất con người ta trong lòng chẳng tốt đẹp thế đâu. Thực ra, người ngay thẳng không nịnh bợ thì cũng có, nhưng hiếm lắm, hiếm như... như hạt cát giữa đại dương vậy!" Hắn mỉm cười với Cố Uyên, "Tiểu nương tử còn trẻ, có thể chưa nhìn thấu được những thứ hư ảo giả dối đó. Không nói đâu xa, Tiểu nương tử thử tự nghĩ mà xem, ở bên ngoài kia có người làm quan nào mà không nịnh bợ cấp trên, một dạ hai thưa, chỉ đâu đánh đấy, làm mọi chuyện để dốc lòng leo lên cái chức cao hơn? Trong cung cũng như vậy thôi!"
"Gia phụ thì không." Cố Uyên đáp, tâm bình khí hoà, không giận cũng không kiêu, "Từ nhỏ ta đã gần cha, ta thường đi theo ông, ông luôn nói 'quân tử ưu đạo, bất ưu bần', dù chỉ là cơm rau đạm bạc nhưng luôn luôn thanh thản, không thẹn với lương tâm. Những đạo lý mà Ngụy sư phụ nói, ta hiểu, cũng đã từng chứng kiến." Sự cay đắng chua chát trong lòng hiện rõ trên đôi mày, "Nhưng hiểu thì hiểu, những việc khuất tất, những việc quỳ gối uốn sống lưng, người nhà họ Cố rốt cuộc là không thể làm được."
Lời này rõ ràng không thể rõ ràng hơn được nữa, nói trắng ra, Cố cô nương đây là con nhà trí thức nghèo, không thể nào thay đổi tính cách liêm chính ấy được. Cố cô nương đây coi phú quý như phù vân, đáng tiếc Ngụy phó Tổng quản thì không thể thanh cao như thế, hắn vừa đau lòng khi những lời nịnh bợ của mình mấy ngày qua đều uổng phí, lại vừa vắt óc nghĩ lời thuyết phục.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!