Chương 33: (Vô Đề)

Hoàng đế thấy ngại, mím môi lại, vịn thành giường rồi khẽ xoay người, ngoan ngoãn chui vào Ngự trướng nằm xuống, trên má vẫn còn có chút nóng bỏng mơ hồ. Người càng ít nói, một khi đã có hứng nói chuyện thì lại càng dễ thao thao bất tuyệt. Nàng hiếm khi được trò chuyện như thế này với ai, nhất thời cao hứng, liền mất đi chừng mực. Lại thêm đã một lần thất thố trước mặt Cố Uyên, Hoàng đế đành cố kìm nén sự chán nản trong lòng mà nhắm mắt lại – nàng không muốn bận tâm đến chuyện triều sớm ngày mai nữa, giờ Cố Uyên vẫn còn đứng trước giường để hầu hạ, nếu nàng đi ngủ sớm, Cố Uyên cũng có thể sớm được về sớm để nghỉ ngơi.

Thế nhưng, con người ta càng cố ép mình đi ngủ thì thường là lại càng khó ngủ hơn. Hoàng đế nằm một lúc lâu vẫn không hề thấy có chút buồn ngủ nào, chỉ có thể mở mắt đếm những hoa văn dây leo ẩn trên rèm trướng.

Nàng khẽ thở dài, ngồi dậy ở trong trướng: "A Uyên, nàng bưng canh an thần đến đây đi."

Giọng Cố Uyên vẫn trầm đều, từ tốn và thanh nhã như thế, khiến người ta chỉ muốn lắng tai để nghe mãi: "Quan gia vẫn không ngủ được sao? Thần xin mạo muội hỏi một câu, trước kia, những lúc thế này, Tư thiết thường làm thế nào để hầu hạ ngài?"

Hoàng đế ngẫm nghĩ một lát, dường như ký ức về việc được dỗ dành và vỗ về để chìm vào giấc ngủ là thứ gì quá xa xôi, tựa một giấc mơ không bao giờ chạm tới: "Không cần Tư thiết hầu hạ, không ngủ được thì trẫm sẽ dậy đọc sách hoặc phê tấu chương, rồi ngủ bù vào trưa ngày hôm sau thôi."

Giọng Cố Uyên ngừng lại một chút, một khoảng im lặng rồi lại cất lên: "Hồi nhỏ, những khi thần không ngủ được, phụ thân luôn đọc sách cho thần nghe, cách ấy khá hiệu quả. Thần xin mạo muội cũng thử đọc một đoạn trong sách cho Quan gia nghe, vậy có được không?"

"Được." Hoàng đế thầm nghĩ đọc sách cũng chẳng thể có tác dụng gì đâu, nhưng lại không thể từ chối việc có thể được lắng nghe giọng nói của Cố Uyên, bèn trầm ngâm rồi gật đầu đồng ý, "Không cần phải quá tỉ mỉ, cứ tùy ý chọn một quyển trên án là được, cũng không cần phải đọc quá lâu, đọc chừng một nén hương thôi là được, rồi nàng cũng sớm về nghỉ ngơi đi. Bình thường trẫm thức khuya đã quen rồi."

Lại nghĩ thêm, nói tiếp, "Nàng hãy tự tìm một chiếc ghế thêu mang đến bên chậu than mà ngồi đọc, đứng lâu sẽ mỏi."

Tiếng bước chân nhẹ nhàng như đi trên lụa của Cố Uyên dừng lại, cả điện rơi vào sự im lặng như tờ, và cũng không hề có tiếng ghế thêu nào bị di chuyển. Hoàng đế bỗng có chút hối hận, nghĩ rằng mình lại lảm nhảm dài dòng rồi, hẳn Cố Uyên lại thấy mình thật phiền.

Vậy là Nguyên Gia bèn nín thở mà chờ, chờ được một lúc thì giọng Cố Uyên chợt vang lên, vang cùng với tiếng bước chân: "Xứ Bắc Minh có một loài cá lạ, cá ấy tên là Côn. Côn lớn đến mức không biết thân dài mấy ngàn dặm..."

Trên Ngự án của Hoàng đế từ trước đến nay chỉ có sử ký và các tập sách về chính sách quốc nội và lưu thông tiền tệ, không hề có điển tích của Trang Tử. Rõ ràng là Cố Uyên đang đọc thuộc lòng, rút những gì trong trí nhớ của nàng ra để đọc. Hoàng đế không học sâu về Trang Tử, chỉ cảm thấy văn từ phóng khoáng tự do như biển lớn, được truyền tải qua giọng nói của Cố Uyên thì lại càng thêm một luồng âm vận nhu hoà và uyển chuyển tựa suối chảy, khiến người nghe mà say mê.

Tức thì, tiếng đọc sách truyền cảm ấy lan tỏa khắp trong trướng, quanh tai, bên gối, giọng nói của Cố Uyên dường như có ở khắp mọi nơi, len lỏi vào từng ngóc ngách. Một cảm giác bình yên mới mẻ và lạ thường dâng lên trong lòng Hoàng đế. Nguyên Gia lặng lẽ nhắm mắt lại, lần này không còn cảm giác cô độc hay sự lo lắng không ngủ được nữa – Cố Uyên còn chưa đọc xong một chương Tiêu Dao Du, nàng đã đắm chìm vào giấc ngủ sâu tự lúc nào.

Hơi thở trong trướng dần trở nên đều đặn, giọng Cố Uyên cũng từ từ chậm lại, rồi nhỏ dần, cuối cùng là im bặt. Nàng dừng lại trước Ngự trướng, bàn tay đẹp đặt trên tấm rèm lụa vàng, lặng người do dự một hồi rồi cuối cùng cũng chỉ khẽ cúi mình trước Ngự trướng một cái, thế là nhẹ nhàng xoay gót rời khỏi điện.

Ngụy Phùng Xuân rụt tay vào trong áo, vẫn đứng chờ ở cửa điện. Thấy nàng bưng chén canh an thần đã nguội lạnh đi ra, hắn vội bước tới đón lấy: "Hôm nay cô nương vất vả quá rồi! Quả nhiên vẫn là người đọc sách hợp với Quan gia, thôi thì ngày mai còn phải tiếp tục cầu xin cô nương ra sức giúp đỡ một chút vậy. Chúng ta hầu Quan gia ngủ ngon, tinh thần ngài sáng suốt, triều chính cũng hanh thông, đó chẳng phải là phúc khí của cả Đại Tề chúng ta hay sao?"

Hắn thao thao bất tuyệt nhưng Cố Uyên chỉ nhàn nhạt đáp vài câu rồi cáo từ, quay trở về Tây trực phòng.

Ngụy Phùng Xuân mỉm cười tiễn nàng đi, đệ tử Ngụy Liên đứng sau lưng mới khẽ thì thầm: "Sư phụ, con vừa mới vào cắt bấc đèn, loáng thoáng nghe thấy Cố cô nương và Quan gia chẳng trò chuyện gì cả, mà hình như Cố cô nương chỉ đang đọc sách cho Quan gia nghe thôi. Ơ, đó chẳng phải là nhiệm vụ của thị độc sao? Cái chức ấy cách long sàng những mười vạn tám ngàn dặm đấy ạ!"

"Ai quy định rằng chuyện kể bên giường đều phải là chuyện giường chiếu tình ái?" Ngụy Phùng Xuân chỉ thấy đệ tử này của mình như chẳng hiểu chuyện bằng nửa đệ tử của Thôi Thành Tú, trong lòng thầm hối hận khi xưa chỉ vì muốn tranh hơn thua với Thôi Thành Tú mà chọn phải một kẻ ngu dốt chẳng nên cơm cháo gì như thế này. Hắn lườm Ngụy Liên một cái rồi kiên nhẫn giải thích, "Ngươi nghĩ đây là chuyện vớ vẩn như ngươi lén lút tán tỉnh cung nữ à?

Đừng nói là Quan gia của chúng ta, ngay cả Tiên đế năm xưa tuyển thị quân cũng chẳng vội vàng được. Ban đầu đều phải giữ lễ trò chuyện những chuyện đứng đắn đơn thuần, dần dần có thể nói chuyện phiếm với nhau, lời qua lời lại rồi quen dần, mới có thể không còn câu nệ lễ nghi, không câu nệ lễ nghi rồi mới thân thiết, thân thiết thì mới không thể rời xa nhau được nữa – Cái thằng nhóc nhà ngươi thì hiểu được cái gì! Sau này hãy lo mà chú tâm vào công việc đi, đừng có cả ngày cứ lảng vảng sau lưng ả Giảo Nương kia nữa, để ta mà thấy cái dáng vẻ mê gái vô dụng đó thêm lần nữa thì hãy đến trước tượng Tổ sư mà lãnh đòn tre đi!"

Hắn mắng Ngụy Liên một trận, trong lòng cũng nguôi giận, dần trở lại bình thường. Phía Thôi Thành Tú cũng đang ra sức tìm cách, nhưng hắn, một phó Tổng quản bao năm nay chỉ quanh quẩn trong cung lại chiếm được lợi thế. Thấy Cố Uyên giờ đây không bước ra khỏi điện Thanh Hoà nửa bước, hắn nghĩ, nếu mà mình vẫn không thể thắng được Thôi Thành Tú thì đúng là sống hoài sống phí.

Thực ra, hắn đẩy nhiệm vụ dâng canh an thần sang Cố Uyên cũng chỉ là nhất thời cao hứng, không ngờ hiệu quả lại tốt đến bất ngờ, biết đâu cứ ba bữa một lần, Hoàng đế lại truyền Cố Uyên vào để Cố Uyên kể chuyện cho ngài nghe bên long sàng, mà người ta vẫn thường nói rằng đi bên bờ sông khó tránh được ướt giày. Biết đâu một ngày nào đó, hai người họ có thể trò chuyện trên long sàng thì sao!

Một giọt lạnh buốt rơi xuống cổ, cắt ngang dòng suy nghĩ của hắn. Ngụy Phùng Xuân ngẩng đầu lên, những bông tuyết nhẹ bẫng trong không trung lất phất bay xuống, vừa chạm đất liền tan ra, dần dần làm ướt mặt đất. Hắn quay người, lùi vào hành lang, rút ra tấm thẻ trực ban ở một góc, khẽ lầm bầm: "Tuyết lành báo một năm được mùa."

Trời đã vào đông mà kinh thành mãi không có tuyết rơi, Hoàng đế vẫn luôn lo lắng xuân năm sau sẽ bị hạn hán, cho nên gần đây Hoàng đế hết sức quan tâm đến thời tiết. Tối nay tuyết đầu mùa đã rơi rồi, sáng mai bẩm báo lên trước Ngự tiền, Hoàng đế chắc chắn sẽ rất vui, đây chẳng phải là một điềm lành hay sao? Ngụy Phùng Xuân nửa mơ nửa tỉnh nghĩ ngợi, rồi đắc ý, nhắm mắt lại.

———

Hoàng đế, quả nhiên rất vui vẻ.

Sáng sớm đi thỉnh an Thái hậu cũng vui tới độ mỉm cười, khiến cho Thái hậu không nhịn được mà phải hỏi thêm một câu: "Hôm nay trông Hoàng đế có vẻ vui nhỉ?"

Hoàng đế đáp một cách trôi chảy và tự nhiên: "Mấy ngày nay Bố chính sứ Trực Châu liên tục dâng tấu nói là sợ có hạn hán vào mùa xuân năm sau, giờ thì cuối cùng tuyết cũng rơi, nhi thần thở phào, nhẹ lòng hẳn. À, phải rồi..." Nàng nghiêng đầu suy nghĩ, "Mấy hôm trước con đi ngang qua Thủy Dương cung lại chợt nhớ đến lời dân gian nói về đạo sĩ cầu mưa nên đã vào thắp một nén hương cho Tam Thanh, hứa với bề trên một điều.

Nay tuyết đã rơi rồi, tuy nói rằng không nên tin quỷ thần, nhưng phàm là điều đã hứa thì cũng không nên thất hứa. Nhi thần nhớ mẫu hậu có một cuốn Nam Hoa Kinh mà Tiết tiên sinh đã chép tay, không biết có thể cho nhi thần mượn được không?"

"Người một nhà, nói cái gì mà mượn được hay không?" Thái hậu không cần suy nghĩ, lập tức sai Hứa ma ma đang ở bên cạnh dẫn cung nữ đi lấy, rồi đưa đến tay Ngụy Phùng Xuân. Ngụy Phùng Xuân ngoan ngoãn đón lấy cuốn sách, trong lòng run rẩy lẩm bẩm cái lời nói dối động trời vừa rồi của Hoàng đế, đồng thời cũng vắt óc nhớ lại danh sách thái giám cung nữ theo hầu vào ngày hôm đó.

Hoàng đế đã nói dối trước mặt Thái hậu nương nương như thế rồi thì hắn, một tên nô tài, ngoài việc làm tròn trách nhiệm, giúp chủ tử bịt kín cái lỗ hổng này một cách triệt để thì còn có thể làm gì nữa đây?

Sau khi thỉnh an, Hoàng đế đến Văn Hoa Điện để dự nhật giảng, theo lệ thì phải đến sau giờ ngọ mới có thể về điện Thanh Hoà. Trong khoảng thời gian này thì những người trong điện lại không được thảnh thơi – Ngự giá không có ở đây, đây chính là lúc để làm việc, dọn dẹp, lau rửa, bố trí cung phòng. Hàng chục thái giám và cung nữ tạp vụ bận rộn khắp nơi, lau cửa sổ, chùi bàn ghế, thay rèm cửa, rửa sàn nhà.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!